Cái đẹp ngày nay
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Ông bà ta bảo “Cái nết đánh chết cái đẹp”. Tôi nghe câu này
từ bé, và đến bây giờ vẫn… hơi phân vân. Nếu thật sự nết có thể đánh chết đẹp,
thì mấy tiệm spa, thẩm mỹ viện đã phải dẹp tiệm lâu rồi. Nhìn quanh thì rõ ràng
cái đẹp bề ngoài không những không chết mà còn sống tới mức lấn át làm cái nết
phải e dè.
Tuy nhiên, chúng ta vẫn có một thứ đẹp khác: cái đẹp của tâm
hồn. Vẻ đẹp này không son phấn, không cần filter, không cần photoshop và cũng
chẳng sợ thời gian tàn phá. Vậy thì làm thế nào để ta được đẹp từ ngoài vào
trong, hay từ trong ra ngoài?
Thú thật, để có cái đẹp tâm hồn thời nay thì cũng hơi… khổ.
Nó giống như bà cụ ở quê nuôi gà sạch, trứng sạch, đem ra chợ bán mà bị lấn át
bởi gà công nghiệp. Người ta vẫn thích cái gì bóng bẩy, bắt mắt, ăn liền, ít tốn
tiền. Vậy ngoài son phấn, váy vóc lụa là, còn chỗ nào dành cho tâm hồn không?
Nếu có một cỗ máy thời gian, ta sẽ thấy rằng cái đẹp từ xưa
đến nay đã không ngừng biến đổi. Thời Hy Lạp cổ đại, người ta sùng bái thân thể
cường tráng, tượng thần nào cũng lộ rõ từng đường cơ bắp. Đến thời Phục Hưng,
phụ nữ phúc hậu, da trắng, thân hình đẫy đà mới được coi là chuẩn mực. Các cô
gái trong liêu trai chí dị rất tròn trĩnh. Trong Kiều thì cố thi hào Nguyễn Du
đã mô tả Thúy Vân "khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang". Vậy mà ngày
nay, chỉ cần lướt một vòng mạng xã hội, ta lại thấy các tiêu chuẩn “size 0”, “mặt
V-line”, “mũi cao”, “da căng bóng”… trở thành cơn sốt. Ông Trịnh Công Sơn và
các thi sĩ thường ca tụng đôi vai gầy, mình hạc xương mai. Về nhạc thì biết bao
nhiêu bài hát đã viết ca tụng cái đẹp như bài nhạc Pháp lời Việt Em Đẹp Nhất
Đêm Nay, hoặc "Vì nàng đẹp như một bông hồng".
Có người bảo cái đẹp thời nào cũng gắn với hoàn cảnh xã hội.
Đúng thôi. Thời nghèo đói, mập mạp mới là đẹp vì tượng trưng cho sự sung túc.
Thời hiện đại no đủ, gầy mới được chuộng vì gợi lên lối sống lành mạnh, phải khổ
cực tập thể dục. Nhưng suy cho cùng, đó chỉ là cái đẹp bề ngoài – một lớp vỏ
mong manh dễ thay đổi theo thời trang, xu hướng.
Còn cái đẹp bên trong, cái đẹp của tâm hồn, lại không dễ gì
phai mờ. Nó có thể vượt qua thời gian, vượt qua cả cái chết. Ta vẫn nhớ nụ cười
hiền từ của ông bà, nhớ cái ôm ấm áp của mẹ, nhớ ánh mắt bao dung của thầy cô.
Đó đâu phải nét đẹp có thể đo bằng số đo 3 vòng hay thước đo quốc tế.
Sống trong thời đại mà chiếc điện thoại thông minh trở thành
tấm gương thần kỳ, ai cũng có thể biến mình thành “người đẹp” chỉ sau vài động
tác chỉnh sửa. Người ta dễ dàng thêm filter, làm mịn da, bóp eo, kéo chân… để
trở nên lung linh hơn. Quý ông thì thêm râu, thêm tóc, nâng cơ bắp, không chịu
thua quý bà để bảnh trai hơn. Nhưng thử hỏi, liệu có ứng dụng nào có thể
“filter” cho trái tim? Có chăng là khi ta đối xử tử tế với một người, ta đã làm
đẹp cho tâm hồn mình. Khi ta biết mỉm cười trước nghịch cảnh, ta đang trang điểm
cho sự kiên cường. Khi ta sẵn sàng tha thứ, tâm hồn ta tỏa sáng hơn bất kỳ thỏi
son đắt tiền nào.
Ngày nay, nhiều người quên mất rằng cái đẹp bề ngoài chỉ là
tạm bợ. Một bức ảnh “selfie” có thể được hàng nghìn lượt “like”, nhưng một
nghĩa cử nhân ái thì để lại dấu ấn trong lòng người khác cả đời.
Trở lại quan niệm về cái đẹp, thì nó thay đổi nhanh hơn xe
đua. Mới khi nào còn chuộng da trắng tóc dài, thì sau này đã quay sang da nâu
rám nắng, tóc ngắn demi-garçon.
Có lần tôi nghe một cô bạn than:
– Em mới bơm môi xong, giờ người ta lại thích môi mỏng. Thế
có chết em không?
Tôi chỉ biết an ủi:
– Không sao đâu, xu hướng quay vòng. Rồi vài năm nữa người
ta sẽ quay lại thích môi dày. Hồi xưa áo dài hippy ngắn ngủn, bây giờ áo dài tà
phết đất. Em cứ bình tĩnh!
Nghĩ cho cùng, cái đẹp bề ngoài giống… chứng khoán. Lúc lên
lúc xuống, lúc sốt lúc lạnh chẳng ai biết đâu mà lần. Nhưng cái đẹp tâm hồn thì
khác, nó ổn định như vàng, không mất giá theo năm tháng. Chỉ tiếc, vàng thì ai
cũng biết quý, còn tâm hồn đẹp thì nhiều người lại… không nhận ra giá trị. Một
số liền ông không thấy cái hy sinh của vợ, khi vợ tả tơi xuống sắc vì lo toan
thì tìm cái đẹp mơn mởn của kẻ thứ ba.
Cần lưu ý ngày nay là ai cũng có thể đẹp ... ảo. Vài ba cái
app chỉnh sửa là chị nhà quê biến ngay thành “hot girl”. Có khi ra ngoài đời gặp
nhau, người ta không nhận ra vì filter trên mạng quá cao tay. Tôi cũng hay
"photoshop" hình của mình cho bớt xấu, nhưng cẩn thận làm vừa vừa
thôi kẻo không ai nhận ra! Có người nghĩ đằng nào cũng tốn tiền sửa mũi, thôi
thì làm thật cao cho nó bõ công. Nhưng khi mũi quá cao trên khuôn mặt, nó sẽ
không thích hợp và khai ngay ra rằng đó là mũi sửa.
Thực tế thì chỉnh ảnh dễ hơn chỉnh mình. Ấy vậy nên ta thấy
ngày càng nhiều người “đẹp ảo” nhưng lại thiếu kiên nhẫn, thiếu bao dung, nét mặt
thiếu đoan trang hiền hậu. Chứng minh cụ thể là một hôm đi siêu thị, tôi thấy
cô gái trẻ ăn mặc đẹp, trang điểm lộng lẫy, nhưng đứng trước quầy thanh toán
thì quát mắng nhân viên. Nếu cô ấy bớt đi một chút son phấn mà thêm bằng nụ cười,
thì hẳn cả siêu thị hôm ấy đã đẹp hơn rất nhiều.
Tôi vốn bảo thủ, nên thích cái đẹp của tử tế – nét đẹp không
cần tô điểm bên ngoài. Tử tế và nụ cười là mỹ phẩm rẻ nhất và bền nhất.
Hồi còn nhỏ, tôi hay được dạy là đẹp trai đẹp gái để làm gì,
nếu ra đường gặp người té ngã mà không biết đỡ? Ngẫm lại thấy đúng. Đẹp đâu phải
chỉ để ngắm trong gương, mà còn để ai đó thấy lòng ấm áp hơn. Người ta có thể
quên cái áo bạn mặc, cái kiểu tóc bạn để, nhưng sẽ nhớ mãi cái cách bạn đối xử
với họ.
Cái đẹp của tử tế có thể làm dịu đi bao nhiêu khắc nghiệt.
Chẳng hạn, đi trên xe bus đông nghịt, bỗng có người nhường ghế cho bà cụ, niềm
vui như được sáng lên. Một cô bé chia phần cơm của mình cho chú chó lang thang,
hoặc khi trên mạng có người chia sẻ nghĩa cử yêu thương, can đảm cứu người của
ai đó, lòng bỗng dưng vui.
Có khi cái đẹp của sự tử tế còn lan tỏa mạnh mẽ hơn bất kỳ bộ
phim hay bài hát nào. Nó làm dịu đi sự cay nghiệt, khiến con người tin vào nhau
hơn và quan trọng nhất nó nuôi dưỡng tâm hồn, làm giàu cho đời sống tinh thần.
Cái đẹp còn được thể hiện trong sự đồng cảm, khi một người
chìa tay nâng đỡ kẻ đang tuyệt vọng, khi ai đó biết khóc cùng nỗi khổ của người
khác, khi cả cộng đồng cùng nhau quyên góp cứu trợ thiên tai... cái đẹp trong
tâm hồn sáng bừng.
Đẹp không phải lúc nào cũng là nụ cười. Đẹp cũng có thể là
giọt nước mắt chân thành. Đẹp là khi con người nhận ra mình không đơn độc, khi
trái tim biết thổn thức vì đồng loại.
Ngày làm công tác xã hội, mọi người chung tay dọn dẹp, ai
cũng lấm lem bùn đất, mồ hôi chảy nhễ nhại, nhưng sao tôi thấy họ toả sáng lạ
lùng. Hoặc khi có tai nạn, người nào đó xúm lại giúp đỡ với ánh mắt lo lắng,
bàn tay run rẩy...khi đó họ lại ánh lên vẻ đẹp của sự đồng cảm.
Quả thế, cái đẹp không phải chỉ ở sân khấu hay trên bìa tạp
chí. Nó có thể nằm ngay trong những phút giây đời thường, trong nỗi khổ chung của
con người. Và chính lúc ấy, cái đẹp tâm hồn mới rực rỡ nhất.
Chúng ta hay mơ về sự hoàn hảo: mặt không nếp nhăn, dáng
không thừa không thiếu, da không tì vết. Nhưng đời đâu có hoàn hảo vậy và lạ
lùng thay, chính sự không hoàn hảo lại làm nên cái đẹp độc đáo.
Người ta kể ở Nhật có nghệ thuật Kintsugi, tức là lấy vàng
hàn những mảnh gốm vỡ. Vết nứt không bị che giấu, mà trở thành điểm nhấn, làm
chiếc bình càng quý giá. Trong nghệ thuật Nhật Bản cũng lại có triết lý
“wabi-sabi” – vẻ đẹp của sự dang dở, không hoàn hảo. Con người cũng vậy, vết sẹo,
nếp nhăn, hay nỗi đau tâm hồn – nếu được hàn gắn bằng tình yêu và lòng nhân ái,
sẽ có được vẻ đẹp sâu xa. Tôi rất ủng hộ quan niệm đẹp không phải là không tì vết,
mà là biết sống tử tế với chính những vết nứt của mình. Một vết sẹo có thể minh
chứng câu chuyện của nghị lực. Một khuôn mặt nhăn nheo chứa cả bầu trời trải
nghiệm. Một tâm hồn từng đau khổ lại càng giàu lòng trắc ẩn.
Có người ở biệt thự, đi xe sang, mặc hàng hiệu, nhưng mặt
lúc nào cũng cau có. Lại có người chỉ ngồi vỉa hè ăn tô cháo nhưng nụ cười an
nhiên, khiến ai nhìn cũng thấy ấm lòng. Thế mới biết cái đẹp trong tâm hồn
chính là sự tự tại. Khi ta không còn bị trói buộc bởi ganh ghét, đố kỵ, thì ánh
mắt tự khắc hiền hòa, giọng nói tự khắc dịu dàng. Và lúc ấy, chẳng cần trang điểm,
ta vẫn đẹp.
Bạn có đồng ý không, cái đẹp còn nằm ngay trong những việc rất
bình thường, như khi vợ gói cho ta hộp cơm trưa, người cha lặng lẽ thay nhớt xe
cho con mà chẳng nói lời nào. Đẹp là ông bà thích kể đi kể lại một câu chuyện,
mà ta vẫn kiên nhẫn ngồi nghe. Đẹp là bông hoa dại bên đường, chẳng ai chăm sóc
vẫn tười nở.
Đẹp là tiếng cười giòn giã của lũ trẻ trên sân trường. Đẹp
là một giọng hát không điệu đà, mà ngọt ngào diễn cảm.
Cái đẹp không chỉ nằm ở sân khấu hào nhoáng hay các sàn
catwalk. Nó len lỏi trong từng khoảnh khắc thường nhật, trong sự giản dị đời
thường. Có khi chỉ cần một câu nói dịu dàng cũng đủ làm ai đó bớt u ám.
Đẹp không cần phải tìm ở đâu xa. Nó ở ngay cạnh ta, miễn là
ta chịu mở lòng nhìn thấy. Có những người sống trong nhung lụa nhưng tâm hồn trống
rỗng.
Cái đẹp trong tâm hồn là khi ta không bị trói buộc bởi ganh
ghét, ích kỷ, hay sân si. Đó là sự tự do bên trong – một nét đẹp mà không ai có
thể lấy đi. Người có tâm hồn tự do thì đi đâu cũng tỏa sáng, giống như một ngọn
nến có thể thắp sáng cho vô vàn ngọn nến khác.
Người ta vẫn tranh luận cái đẹp là khách quan hay chủ quan?
Tôi nghĩ cái đẹp phần nhiều là sự lựa chọn. Ta có thể chọn nhìn đời bằng ánh mắt
nghi kỵ, chỉ thấy sự xấu xí. Nhưng ta cũng có thể chọn nhìn đời bằng tấm lòng rộng
mở, để thấy cái đẹp trong mọi sự vật, con người. Thấy hoa nở là đẹp, thấy lá rụng
cũng đẹp. Thấy một người chưa hoàn hảo nhưng đang cố gắng vươn lên, đó cũng là
đẹp.
Tôi thích câu danh ngôn "Anh yêu em vì em đẹp, hay anh
thấy em đẹp vì anh yêu em"?
Vì thê nếu đã bỏ giờ, tiền để làm đẹp bên ngoài, ta cũng nên
bỏ công để chỉnh tâm hồn bên trong. Vì ảnh đẹp thì được nhiều like, còn tâm hồn
đẹp thì sẽ được nhiều thương. Like thì ngắn hạn, còn thương thì có khi kéo dài
cả đời, bạn đồng ý không?
Bây giờ mời bạn cùng tôi nghĩ về cái đẹp trong tương lai. Thế
giới ngày càng phát triển, trí tuệ nhân tạo, công nghệ thẩm mỹ, mạng xã hội… có
thể làm thay đổi cách con người định nghĩa cái đẹp. Nhưng tôi tin một điều cái
đẹp trong tâm hồn sẽ không bao giờ lỗi thời. Nó giống như dòng nước ngầm, lặng
lẽ chảy dưới lòng đất, nuôi dưỡng mọi sự sống. Một ngày nào đó, khi hình thể rồi
cũng già đi, khi thời trang đổi thay, khi mạng xã hội không còn ồn ào, điều còn
lại để con người nhớ về nhau vẫn sẽ là tâm hồn.
Nói gì thì nói, cái đẹp phần lớn là do cách ta nhìn. Cùng một
cảnh, người thì thấy chán nản, người lại thấy lãng mạn. Cùng một con người, người
thì chê xấu xí, người lại thấy duyên dáng.
Nhiều khi, chính thái độ quyết định vẻ đẹp. Một người hay
càm ràm, than vãn, thì cho dù đẹp mấy cũng nhanh chóng… xuống sắc. Ngược lại,
người biết cười, biết lạc quan, thì dù không chuẩn “hoa hậu” vẫn khiến người
khác mến yêu.
Đẹp, hóa ra, là sự lựa chọn. Ta chọn nhìn đời bằng con mắt
bao dung, thì đâu đâu cũng thấy đẹp.
Thời đại công nghệ có thể tạo ra người máy, trí tuệ nhân tạo,
thậm chí tạo ra khuôn mặt nhân tạo. Nhưng tôi tin, cái đẹp tâm hồn sẽ không bao
giờ bị thay thế. Máy móc có thể giả giọng nói, giả nét mặt, nhưng không giả nổi
lòng trắc ẩn, tình yêu thương.
Ngày mai khi tóc bạc da nhăn, khi thời trang thay đổi, điều
còn lại để người khác nhớ về mình chính là cái đẹp tâm hồn: cách ta đã sống, đã
yêu thương, đã cho đi.
Nói cho cùng, cái đẹp bề ngoài cũng cần, vì ai chẳng thích
ngắm người đẹp. Bạn tôi hay nói đùa "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", nhưng
cũng phải sơn cho khéo đừng loang lỗ quá! Nhưng nếu chỉ đẹp ngoài mà xấu trong,
thì cũng giống như cái bánh kem đẹp mã mà bên trong chua loét. Thế giới này sẽ ấm
áp hơn nếu mỗi người chịu trang điểm cho tâm hồn mình bằng một chút tử tế, một
chút bao dung, một chút thương yêu. Cái đẹp ấy không cần tiền bạc, không cần thời
thượng, nhưng lại bền vững nhất.
Vậy nên bạn ạ, lần sau soi gương, sau khi đã tô son vẽ mắt,
ăn mặc bảnh bao, nhớ soi thêm một chút vào tâm hồn. Nếu thấy trong gương có nụ
cười thật lòng, có ánh mắt hiền hậu, thì xin chúc mừng: bạn đang mang trong
mình thứ cái đẹp không bao giờ lỗi thời. Chỉ cần trái tim biết rung động, biết
thương, biết tha thứ, biết sẻ chia, thì thế giới này vẫn còn đáng sống, vẫn còn
hy vọng, và vẫn còn tuyệt vời như thuở ban đầu.
Ngoại hình đẹp là món quà Trời cho, nhưng suy tư, nhân cách
và sự kiên trì học hỏi mới thật sự là giá trị bên trong làm ảnh hưởng tới chính
mình và người chung quanh.
Chúc bạn dù nam hay nữ, cũng luôn tươi đẹp cả thể xác lẫn
tinh thần.
GIẬN
GIẬN
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Giận là cảm xúc không bằng lòng và bực bội, có khi liên
quan đến phản ứng tâm lý bất ổn của người đang bị đe dọa. Khi cơn giận gõ cửa
là khi mình không vui vì gặp phải việc trái với ý hoặc trái với quyền lợi. Ông
bà ta khuyên: "Chồng giận thì vợ làm lành" hoặc "Đừng cả giận mất
khôn", nhưng thực hành trong thực tế thì không dễ đâu! Hôm nay đẹp trời, mời
bạn gác qua những bực bội nếu có để cùng tôi nâng chén trà bàn qua một chút về
chủ đề này nhé.
Lừa đào - Hồng Tỷ & Cô Golf
Lừa đảo
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Lừa đảo là việc làm cho người khác tin tưởng, rồi dùng
thủ đoạn để chiếm lấy tài sản hoặc tình cảm. Lừa đảo bao gồm việc nói dối, sử dụng
giấy tờ ma, giả mạo người khác hoặc các thủ đoạn tinh vi với trí thông minh
nhân tạo ngày nay.
Chút suy tư về Quỳnh Dao
Chút suy tư về Quỳnh Dao
Nữ sĩ Quỳnh Dao vừa qua đời ngày 4 tháng 12, 2024, hưởng
thọ 86 tuổi. Khi bà bắt đầu nổi tiếng trên văn đàn, tôi chỉ mới chào đời, nhưng
sau đó tôi đã theo dõi và đọc khá nhiều tác phẩm của nhà văn này. Dĩ nhiên tôi
rất ái mộ bà và từng thương vay khóc mướn với các nhân vật trong chuyện.
Được biết bà lấy bút hiệu Quỳnh Dao là do ý từ sách Thi
kinh, qua câu: "Bạn cho tôi một quả mộc qua, tôi sẽ đền trả lại bạn viên ngọc
sáng". Quỳnh Dao là tên một loại ngọc đẹp.
Chia sẻ của Hân qua đám tang anh Duy
Chia sẻ của
Hân qua đám tang anh Duy
Vậy là đã
hơn 2 tuần gia đình đã mất anh Duy vĩnh viễn. Hân vẫn chưa chấp nhận được sự thật,
còn cảm thấy Duy quanh quẩn đâu đó trong nhà. Giống đứa cháu nội 6 tuổi, miệng
thì nói ông nội chết rồi, cái xác thì chôn dưới đất, cái hồn thì lên trời, nhưng
khi tới thăm nhà Duy Hân thì việc đầu tiên là cháu lên phòng để kiếm ông nội.
Một lần nữa,
Hân xin chân thành cảm ơn Đức cha, Đức ông, tất cả quý Linh mục, tu sĩ nam nữ, nhà
Dòng, các hội đoàn Công Giáo cũng như trong Cộng đồng người Việt, đại gia đình,
các cô bác anh em thân hữu, nhất là các vị ở xa nhưng luôn đồng hành trong mọi
sinh hoạt và giúp đỡ gia đình Duy Hân mọi mặt. Gia đình cũng xin được gởi lời cảm
ơn các bác sĩ y tá trong 3 lần Duy ở bệnh viện, cảm ơn nhà quàn Hoa Sen chu đáo
trong mọi việc.
Gia đình đã
thiếu nợ ân tình mọi người, nhiều lắm không thể nào trả nổi, với những yêu
thương nâng đỡ tinh thần như cầu nguyện, xin lễ, an ủi, rồi đến cho thức ăn,
thăm viếng, xoa bóp... Số thuốc Bắc, thuốc Tây, yến, sâm, linh chi, mật ong...
còn lại bây giờ Hân có thể mở một tiệm bán thuốc! Dù đã đăng cáo phó xin phép
không nhận vòng hoa và phúng điếu, nhưng tang lễ vẫn có rất nhiều vòng hoa gói
ghém yêu thương và biết bao ân cần, quan tâm.... Xin tri ân tận trái tim.
Trước khi
qua đời, anh Duy đã nhờ Hân chuyển lời xin lỗi thật lòng vì các thiếu sót anh đã
làm. Nhất là với tính tình hơi bướng, lại muốn bảo vệ lập trường nên đôi khi trở
nên cứng ngắc, anh lại quá cẩn thận cầu toàn nên đã làm phiền lòng một số người,
đặc biệt nếu vì quên sót mà chưa trả tiền cho ai thì xin cho Hân biết, kẻo lỗi
đức công bằng.
Bây giờ
xin sơ lược một chút hoạt động của Duy, dù nhỏ bé nhưng rất kiên trì và luôn làm
với hết niềm tin, tấm lòng.
Duy và Hân
quen nhau ở trại tị nạn Galang, Indonesia. Khoảng năm 1980 anh là đoàn trưởng
đoàn Thanh Niên Công Giáo, con cưng của cha Dominici - vị linh mục người Ý đã
giúp người tị nạn rất nhiều.
Thời gian gần đây Duy lãnh trách nhiệm Chủ Tịch Hội Người Việt Toronto,
Canada, là phó Chủ tịch Ngoại vụ của Ủy Ban Yểm Trợ Phong Trào Dân chủ
Quốc Nội Toronto, từng là hội trưởng Hội Thân Hữu Quảng Ngãi Ontario, Canada, nằm
trong Ban Quản Trị Hội Tưởng Niệm Thuyền Nhân, góp phần xây dựng tượng đài
Thuyền Nhân tại Mississauga, Canada.
Trước đây Duy cũng sinh hoạt trong Ban Điều Hành Chương Trình Thăng
Tiến Hôn Nhân gia đình Toronto, tham gia ca đoàn nhà thờ Toronto, là một
trong những ca trưởng của ca đoàn Thánh Giuse Scarborough.
Anh cũng thành lập nhóm Thiện Chí Toronto, tổ chức gây quỹ giúp nạn nhân
Sóng Thần Nhật Bản, thắp nến cho quê hương vì Thái hà và vấn nạn Formosa, góp
tay tổ chức rất nhiều buổi biểu tình chống Cộng, bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, giúp
trong các ngày Quốc Hận 30 tháng 4, các Hội Chợ Tết Toronto, Kitchener, Niagra
Falls, nhà thờ Scarboro... Cùng với các anh em trong cộng đồng, Duy cũng góp sức
để ủng hộ thị trưởng Toronto là ông Rob Ford, John Tory và dân biểu Liên Bang
Kevin Vương, lãnh tụ đảng Bảo Thủ Andrew Scherr...
Duy cũng giúp thực hiện nhiều Kỷ Yếu cho nhà thờ Toronto &
Scarborough, đặc san cho Chương Trình Thăng Tiến Hôn Nhân, Liên Hội Người Việt
Canada, Hội Quảng Ngãi, làm poster, banner, viết tâm thư, bản tin, thông báo
cho các hội đoàn, sách Cờ Vàng....
Anh rất quan tâm đến sinh hoạt cộng đồng, luôn lo sợ là con cháu sau này
sẽ không biết đến nguồn cội, không biết tại sao mình có mặt ở hải ngoại này. Nếu
thế hệ thứ nhất mà đã khá lợt lạt, thì mong gì được như người Do Thái.
Một số thân hữu vẫn thắc mắc tại sao Duy có thể ra đi nhanh chóng như thế,
thì xin được trả lời ngắn gọn. Do hút thuốc lá từ lúc còn trẻ ở Việt Nam, nên
phổi Duy có vấn đề. Lúc định được bệnh tới lúc qua đời chỉ khoảng hơn 8 tháng,
mà trước đó hầu như không có dấu hiệu gì. Với nhiều biến chứng như bệnh đi tiểu
nhiều, do trên óc bị một cái bướu nhỏ. Căn bệnh lạ này khoảng 100 ngàn người mới
có 3 người bị, một ngày uống 2 lít nước nhưng đi tiểu ra 6, 7 lít. Các tế bào
trong máu cũng có vấn đề, là một loại ung thư máu hiếm có. Muốn làm xạ trị, hóa
trị thì phải làm biopsy cái phổi hoặc trên đầu, nhưng bác sĩ không dám làm. Bác
sĩ cho biết Duy có thể chỉ còn 6 tháng, chính Duy và gia đình đều hy vọng lâu hơn,
vì Duy rất lạc quan, mạnh mẽ. Thế nhưng chỉ có 6 ngày thì Duy đã ra đi bình an,
không đau đớn. Anh cũng đã được bí tích hòa giải, xức dầu trong đạo Công Giáo rất
tốt đẹp. Trong những ngày cuối, Duy có cơ hội xin lỗi, nhắc lại các kỷ niệm,
dặn dò từng người. Gia đình đã cùng nhau khóc trong yêu thương, thông cảm, hạnh
phúc. Anh cũng rất minh mẫn, không lẫn lộn, giờ chót vẫn trả lời email, nhắc nhở
các hội đoàn những chi tiết mà người khoẻ trong nhóm còn chưa nhận ra.
Một vài chi tiết nhỏ xin chia sẻ là anh Duy không chấp nhận việc bị ngồi
một chỗ không ra ngoài sinh hoạt được, do sức khoẻ quá yếu. Lần đó anh chưa bị đeo
bình oxygen, vẫn lái được xe, Hân thấy anh đi bộ xa bị mệt nên bảo anh xin giấy
phép đậu xe của handicap, nhưng anh bảo không cần, để chỗ cho người già. Hân yên
lặng nộp đơn, vài tuần sau giấy đậu xe về, anh thấy thì úp ngược xuống không muốn
nhìn. Lần khác Hân chở Duy từ bệnh viện về nhà, phải ghé ngang tiệm thuốc tây lấy
thuốc, vì lúc đó anh phải đeo bình oxy vướng víu, nên Hân nói anh ở ngoài xe chờ.
Khi lấy thuốc ra thì không thấy xe và người đâu, hoảng sợ thì thấy xe đang bò
chầm chậm trong parking lot, Duy bảo để chạy chậm chậm thử xem có còn lái xe được
không!
Nói tới cái bướng thì xin kể chuyện 2 lần Duy từ chối sống ở Mỹ, vì anh
cho rằng Mỹ phản bội Đồng Minh, làm miền Nam bị mất vào tay cộng sản rồi biết
bao sinh mạng, hệ lụy đã xảy ra. Lần đầu ở trại tị nạn, khi được phái đoàn Mỹ phỏng
vấn nhận, anh lại xin đi Canada, họ đóng dấu "Decline" vào hồ sơ và
giam anh ở trại tị nạn hơn 1 năm, trong khi khoảng năm 1980 thì chỉ vài tháng là
người ta được đi định cư rồi. Lần thứ hai là sau đám cưới ở Cali năm 1984, Hân
làm hồ sơ bảo lãnh anh sang Mỹ, nhưng anh lại bỏ và dụ Hân về Canada sống với
anh, dùng lạnh nhưng đời sống hiền hòa.
Xin mở ngoặc là Duy Hân quen nhau ở trại tị nạn Galang, Hân đi Cali vẫn
giữ quốc tịch Mỹ, Duy đi Toronto với quốc tịch Canada.
Theo ý nguyện của Duy, Hân sẽ cố gắng sống vui, sống tốt, đi du lịch dùm
anh, mang theo anh trong tim. Trước đây do tham công, tiếc việc, tiếc tiền, Duy
Hân đã ít đi chơi. Duy ước mơ 1 lần được về Quảng Ngãi, về thăm lại trại tị nạn
Galang. Duy thích câu cá nhưng nhiều năm bận rộn đã không làm được, tin rằng
anh sẽ câu thật nhiều cá và nhiều niềm vui, ca hát trên nước Trời.
Duy thích cầu toàn, thích đẹp thì bây giờ anh đã được về nơi vĩnh cữu
không tì vết. Dù sao cũng mừng cho Duy không còn bị áp lực của thời gian, công
việc, không còn bị vợ cằn nhằn trễ rồi, không phải thức tới mấy giờ sáng làm việc
cộng đồng, không phải lo cơm áo gạo tiền nữa vì đã trả xong nợ đời. Đôi khi Hân
cũng bực mình vì Duy dành giờ lo cho cộng đồng nhiều hơn việc nhà, nhưng từ từ
Hân cũng thấy vui khi "vác ngà voi" cùng với anh."Làm dâu trăm họ"
rất khó khăn, được lòng nhóm này thì sẽ phiền lòng nhóm kia, nhưng Duy rất kiên
trì.
Anh cả đời chậm chạp, hay đi trễ mà trên con đường về trời lại đi quá
nhanh, bỏ lại Hân phải sống trong cô đơn thương nhớ. Một người bạn đã an ủi,
khuyên Hân đừng buồn vì mất Duy, mà hãy vui vì Duy đã có 65 năm sống trọn vẹn,
làm việc hết mình. Hân đã có 40 năm hôn nhân tương đối hạnh phúc, gia đình đầm
ấm hòa thuận từ cả 2 phía. Đám tang của anh dù có nhiều thiếu sót, nhưng cũng
tràn đầy tình yêu thương của anh em thân hữu khắp nơi.
Theo ý nguyện của anh, Hân và 2 con trai sẽ cố gắng đóng góp cho cộng
đồng, cho nhà thờ dù những việc nhỏ bé, sẽ sống vui cho anh an lòng.
Xin một lần nữa thành tâm tri ân tất cả.
Hân
Sợi nhớ sợi thương
đàn
tranh mỏng mảnh
dây
đứt giữa chừng
ai
nỡ cắt ngắn
tóc
dài trên lưng
Cung
chiều lạc giọng
âm
điệu ngập ngừng
tiếc
cho giấc mộng
lệ
tràn không trung
Sợi
thương sợi nhớ
sợi
dây tơ lòng
buồn
hơn điệu lý
tiễn
người qua sông
Người
không còn nữa
nhưng
ước mơ đầu
xin
nguyện giữ mãi
mong
người thong dong...
Thơ
Trịnh Tây Ninh
Mơ - Phiếm Luận Duy Hân
Mơ
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Giấc
mơ là chủ đề quan trọng và thực tế. Đố ai nằm ngủ không mơ! Câu đố này của ông
bà ta từ xưa đến nay vẫn là một thách đố, vì chẳng có ai dám khẳng định là mình
ngủ nhưng sẽ không mơ. Nhà tâm lý học Freud đã phân tích giấc mơ để có thể hiểu
rõ bầu tâm sự uẩn ức của người nằm mơ. Tôi đã từng chiêm bao, nói mớ lảm nhảm rồi
giật mình dậy tim đập thình thịch, thế rồi lại ngủ tiếp và mơ tiếp câu chuyện
trong mơ đã xảy ra lúc đầu. Có khi tôi cũng xem được vũ khúc nghê thường đẹp ơi
là đẹp trong khi mơ ngủ. Người cộng sản thì từng nịnh bợ ca rằng "đêm qua
em mơ gặp bác Hồ!". Cũng có người than phiền về con em mình, cho rằng bọn
trẻ bây giờ hầu như không có ước mơ hoài bão, chỉ chơi game và thích tiêu xài.
Vâng, chủ đề "Mơ" này mơ huyền mờ lắm, phức tạp lắm, mời bạn cũng tôi
điểm qua vài điều xem có sáng tỏ hơn không nhé.
Lễ khai mạc Olympic Paris 2024
Lễ khai mạc Olympic Paris 2024
Thế vận hội mùa hè lần thứ 33 tại Pháp năm nay đã diễn ra với
nhiều câu chuyện làm ồn ào dư luận quốc tế.
Thôi thì xin bắt đầu với điều tốt, thì đây là lần đầu tiên
ban tổ chức đã có "good ideas" làm lễ khai mạc vào tối 26 tháng 7,
2024 trên dòng sông Seine, khúc sông chảy qua trung tâm thủ đô Paris. Thông thường các nước trước đây làm lễ theo
cách cổ điển là ở một vận động trường nào đó. Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế
(IOC) Thomas Bach cùng Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã tuyên bố khai mạc thế
vận hội cách long trọng. Hơn 160 nguyên thủ quốc gia và đại diện đến từ nhiều
nước trên thế giới đã có mặt. Ngọn lửa Olympic cất cánh cùng quả khinh khí cầu
từ vườn hoa Tuleries và làn khói 3 màu tượng trương cho lá cờ Pháp, trái tim được
tạo thành từ khói đỏ do 4 chiếc máy bay tạo thành lơ lửng trên không trung, gần
nhà thờ Đức Bà Paris là những sự kiện đáng trầm trồ.
Thầy Thích Minh Tuệ và Câu chuyện của dòng sông
Thầy Thích Minh Tuệ và Câu chuyện của dòng sông
Tóc
Tóc
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Nói về đề tài tóc, thì người ta nghêu
ngao hát rất nhiều câu, đại khái "Tóc em dài lại cài hoa lý, thấy miệng em
cười thắm ý anh thương", còn riêng tôi thì phải ca câu "lơ thơ tơ liễu
buông mành" vì tóc rất ít! Quả vậy, nó mỏng manh như tơ liễu, hồi còn bé
tôi có mấy tấm hình chụp rất "cute", chỉ tội cái là tóc le hoe. Còn
bây giờ già rồi thì tóc tai lại còn thê thảm hơn nhiều nữa. Nói tới đề tài tóc
thì tôi buồn tới hơn 5 phút, vì luôn ước ao có mái tóc dài, dầy mà không được.
Thế nhưng tuần này bí không biết viết về đề tài gì trên trang Viết Cho Yêu
Thương báo Thời Mới, nên tôi đành mạo muội tản mạn về cái chuyện tóc tai này,
vì cái
răng mái tóc là gốc con người mà. Nhưng xin nhấn
mạnh tôi sẽ bàn về tóc của người khác, không phải tóc của tôi nhé.
Cười
Cười
Nguyễn Ngọc Duy Hân
Cười là một trong những hình thức diễn đạt cảm xúc
tinh tế nhất của con người. Cười được định nghĩa là hành động để thể hiện cảm
xúc thoải mái, tâm trạng vui mừng. Trẻ em khi mới đầy tháng đã biết mỉm cười
khi bắt gặp một khuôn mặt quen thuộc, khi được nghe một âm thanh êm tai và nhất
là khi được ăn no. Trẻ em học cười trước khi học nói. Quả vậy, cười là một thứ ngôn
ngữ không cần lời, có thể vẽ thành một bức tranh tươi sáng. Trong thế giới phức
tạp ngày nay, nụ cười là một nguồn năng lượng tích cực, nó không chỉ làm dịu đi
những khó khăn, mà còn là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa của sự hiểu biết và
hòa mình vào không gian của sự hạnh phúc. Mời bạn cùng cười với chúng tôi qua bài
tản mạn sau đây nhé.
Mưa
Mưa
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
"Gió
mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu nàng", đây là 2 câu thơ
của Nguyễn Bính mà có lẽ rất nhiều người biết tới. Mưa gió có là bệnh của ông
Trời không? Tại sao có mưa? Có những cơn mưa đặc biệt nào đã xảy ra? Người ta cũng
triết lý "phải đi qua hết những ngày mưa, mới thấy trân trọng những ngày nắng".
Vâng, mưa là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, cũng là nguồn cảm hứng trong
văn hóa và nghệ thuật. Mỗi giọt mưa là một giai điệu khác nhau tùy theo tâm trạng
con người. "Trông tin con như trời hạn trông mưa", ai ở Cali và các vùng
nóng khô sa mạc thì chắc hẳn sẽ thấy quý hơn những cơn mưa, những giọt nước. Hôm
nay trời mưa rả rích, mời bạn cùng tôi đắm mình trong buổi hòa nhạc của thiên
nhiên, và tìm hiểu đôi chút về chủ đề mưa này nhé.
Cưới Hỏi
Cưới
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Có
người vui vẻ khoe mình mới được mời đi đám cưới, rồi rộn ràng sắm sửa quần áo,
chuẩn bị đi tiệc. Lại có người than rằng bị dính cái đám hỉ rồi, sẽ tốn tiền mừng
cho cô dâu chú rể đây! Riêng bạn, bạn cho rằng mình được mời hay bị mời? Nói
chung, cuộc sống ngày nay có những thách thức và suy tư rất khác nhau đối với hoàn
cảnh mỗi người, trong đó việc cưới hỏi là vấn đề khá quan trọng. Hôn nhân không
chỉ là sự liên kết giữa hai người mà còn là sự kết hợp của hai gia đình và thậm
chí là hai văn hóa khác nhau. Vậy mời bạn cùng tôi điểm qua vài sự kiện về vấn
đề cưới hỏi này nhé.
Thử xài trí thông minh nhân tạo AI
Thử
xài trí thông minh nhân tạo AI
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Trí
thông minh nhân tạo AI ngày càng phát triển, mang lại nhiều ích lợi trong cuộc
sống, nhưng cũng tạo ra một số thách thức và rủi ro. Mời bạn cùng tôi điểm qua
một số ứng dụng căn bản của cơn lốc AI này nhé.
Đầu
tiên xin lưu ý tôi không phải là chuyên viên kỹ thuật, mà cũng vào hàng U60 rồi
nên không rành, chỉ xin chia sẻ chút cảm nhận khi thử dùng các con Chat GPT này.
Giấc mơ Noel
Giấc
mơ Noel
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Mùa
Noel cuối tháng 12 năm 2023, ngoài trời khá lạnh, nhưng nói chung là ấm hơn những
năm trước. Chắc chắn việc thay đổi khí hậu toàn cầu ngày càng nóng hơn đã có ảnh
hưởng đến thời tiết khắp nơi. Không khí bụi bặm ô nhiễm, xe cộ ồn ào ngoài đường
nhưng trong nhà lại rất yên lặng. Quả thế, trong phòng ngủ các đứa con vẫn ngủ
trễ dù trời đã khá trưa, vợ chồng thì dậy sớm hơn nhưng mạnh ai nấy cầm cell
phôn lướt "phây book", xem youtube, chẳng ai buồn nói với ai lời nào.
Cây Noel trong nhà cũng lấp lánh ánh đèn, nhưng ngôi sao lớn trên đỉnh cây bị
tuột xuống tòng teng mà chẳng ai buồn sửa lại cho đúng vị trí. Bếp núc thì lạnh
tanh, đứa con đói bụng gọi Uber Eat để có người đem thức ăn tới giao tận nhà,
nhưng đường dây bị bận, thiếu người nấu ăn, thiếu người đi giao hàng vì ở nhà
ăn trợ cấp "eo-phe" sướng hơn.
Thiên thần và ác quỷ
Thiên
thần và ác quỷ
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Tôi
vẫn thuộc và thích 2 câu thơ đọc hồi trẻ: "Em như thiên thần thánh thiện, anh
như ngạ quỷ hai sừng" tiếc là không nhớ tên tác giả. Ma quỷ và thần thánh
luôn là cái gì rất bí ẩn, dù mắt phàm không thấy nhưng vẫn tin, vẫn là đề tài
thích thú nóng sốt. Quả thế, những bộ tiểu thuyết như Tây Du Ký, Liêu Trai Chí
Dị xuất phát từ chuyện cổ Trung Hoa, hoặc ngày nay thì có chuyện ma Nguyễn Ngọc
Ngạn - luôn được nhiều người theo dõi, bàn tán. Chúng ta lại hay ví von "đẹp
như thiên thần", nhất là khi khen một đứa bé xinh đẹp dễ thương. Vậy thì hôm
nay mời bạn cùng tôi đi thăm vài nơi có thiên thần và ma quỉ nhé.
Đóa hoa Giã Quì tặng cho các bạn "quỉ già"
Đóa hoa Giã Quì tặng
cho các bạn "quỉ già"
Bạn biết bài hát
Tôi Bán Đường Tơ, sáng tác của Thẩm Oánh không? Bài này tôi có nghe qua trước
năm 1975, khi đó tôi còn trẻ lắm. Bài hát khá ấn tượng với lời và nhạc rất đặc
biệt:
"Tôi bán đường
tơ, quên quên nhớ nhớ, mơ mơ hồ hồ
Ca ca hát hát, điên
điên rồ rồ
Thương thương nhớ
nhớ, khéo say vật vờ"... Những chữ lập đi lập lại diễn tả đậm nét tâm
trạng mênh mang, xao xuyến.... Bây giờ tuổi hơn 60, tôi càng thấm thía nỗi
lòng của tác giả nhiều hơn. Quí vị đang đọc bài này chắc hẳn cũng không còn trẻ,
cũng đang bó tay với cái đầu "quên quên nhớ nhớ, mơ mơ hồ hồ"
của chính mình. Trong nhạc thì hò xự xang xê cống hay ho như thế, nhưng thực tế
nôm na chính là cái bệnh tuổi già hay đãng trí, lẫn lộn, nghe cò ra quạ của các
U60, 70 chúng ta.
4 Mùa
Mùa
Mùa
theo định nghĩa thông thường là một thời điểm trong năm với những đặc điểm cụ
thể về thời tiết và môi trường. Có thay đổi về các mùa là do ảnh hưởng khi trái
đất nghiêng lệch so với mặt phẳng quỹ đạo. Trời có Xuân, Hạ, Thu, Đông. Đất có
Đông, Tây, Nam, Bắc. Học trò thì có mùa thi tốt nghiệp, mùa nghỉ hè, nhà nông
thì có vụ mùa .... Thường người ta chia ra mỗi năm có 4 mùa, nhưng có khi chỉ chia
làm 3 mùa, hoặc có nơi chia ra đến 6 mùa. Trời Toronto đang bắt đầu lạnh với lá
vàng mùa thu, mời bạn cùng tôi dạo chơi khắp thế giới để tìm hiểu thêm về chuyện
"mùa" nhé.
Lửa
Lửa
Lửa
có vai trò rất quan trọng đối với thiên nhiên và con người. Ngoài nghĩa đen, lửa
cũng được hiểu theo nghĩa bóng, chỉ các năng lực tinh thần. Lửa cho chúng ta
ánh sáng, sưởi ấm, giúp nấu chín thức ăn, nhưng bên cạnh đó lửa cũng có thể phá
hủy mọi thứ, thậm chí cướp đi mạng sống. Gần đây cháy rừng xảy ra thường xuyên
hơn, như tại Hawaii bên Mỹ và tại B.C Canada cũng vừa bị cháy lớn, gây thiệt hại
kinh khủng. Cuối mùa hè rồi, mời bạn cùng tôi ngồi bên ngọn lửa trại tí tách,
bàn chuyện "Lửa" cho ấm lòng thêm nhé.


































