Cũng đành như kiếp thiêu thân
lao vào ánh lửa một lần vì aiđôi ta thôi khỏi thở dài
kiếp sau mình sẽ mãi hoài bên nhau
ví đời là giấc chiêm bao
nghĩ về cõi chết mà sao vẫn buồn
Cũng đành múc nước trên nguồn
tưới cho dịu mát khu vườn nhà aichi lan dù có tàn phai
lòng ta cũng sẽ rất dài tình yêu
bằng lăng bóng đổ dáng chiều
nguồn khô, nước cạn nên nhiều nhớ thương
Cũng đành như đám mây vương
bay bay trong gió đưa hương gởi ngườingồi đây xõa tóc biếng lười
mỏi mòn gương lược, chín mùi sầu bi
chưa về đã phải ra đi
mười năm không gặp, còn chi mà chờ?
Cũng đành dấu nỗi nghi ngờ
con tim rướm máu, dại khờ niềm đauhẹn rằng yêu tới về sau
mà sao lại nỡ bỏ nhau giữa đường
vậy mà ta mãi còn thương
mặc người bội bạc, hoa vườn vẫn tươi
Cũng đành giả bộ cười vui
đóa phù dung úa trên môi héo tàn
mưa rơi sợi đổ hai hàng
hòa trong nước mắt thành làn khói cay
bao giờ người ghé nơi đây
phong lan sẽ nở cánh gầy mừng nhau
Cũng đành vội bước đi mau
quê hương bỏ lại đàng sau, cúi đầuthôi người đừng tiễn qua cầu
để ta thấm thía kiếp sầu lưu vong
nỗi buồn như sợi lông măng
mọc trên tay nõn, trong trăng rất dài
Cũng đành ngắt ngọn bông lài
bẻ cành nguyệt quế, tiếc ngày còn xanhcây trâm cúi mặt sao đành
ngọn cao chót vót lá cành khẳng khiu
trong sương có cánh sáo diều
một mình trong gió tiếc chiều có nhau
Cũng đành hẹn đến kiếp sau .....
Trịnh Tây Ninh
