Sắc Màu Giấc Mơ
Gồm những hình ảnh của Duy Hân do Trí thông minh nhân tạo AI chỉnh sửa
Thực hiện tháng 3, 2026
----
Có lẽ ai cũng ấp ủ trong mình những giấc mơ, như trong bài hát của Abba, "I have a dream, a fantasy". Hoặc như Phạm Duy "Tôi đang mơ giấc mộng dài, đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh", nếu thế thì xin hãy cùng tôi để ảo mộng mọc cánh vút bay. Xin được gom hết tơ trời làm áo như câu hát "cho em mặc áo mây trời" và thả hồn ở thế giới thần tiên của cô bé Alice in Wonderland. Xin cùng "open up your mind, let your fantasies unwind" (The Phantom of the Opera).
Vâng, xin được chia sẻ cuốn album gồm nhiều hình ảnh của Duy Hân qua lăng kính của trí thông minh nhân tạo với chủ đề "Sắc Màu Giấc Mơ". Cuốn album này không chỉ là những tấm hình, mà là khoảnh khắc tôi cho phép mình bay bổng giữa ảo ảnh xen lẫn với khắc khoải, khi ảo giác lạc trôi vào huyền thoại.
Qua những tấm tranh nửa thật nửa ảo này, tôi muốn gói ghém bảy sắc cầu vòng vào y trang, cài cánh hoa vô thường lên tóc rối, rồi xoãi mình trên trăng để hát "từ khi em là nguyệt" rồi ôm cụm mây tím dấu vào trong tim ....
Thời gian trôi nhanh, tôi đã già và sẽ già hơn, nhưng hy vọng những tấm hình ảo này sẽ giữ lại được dấu vết của một thời ngu ngơ. Mỗi trang giấy lật qua là một bước chân đi ngược dòng thời gian, để tôi biết mình đã có một thời kỳ sống trong cổ tích, rồi tự nhủ: "tôi là ai mà còn trần gian thế" (nhạc Trịnh Công Sơn).
Ngắm hình ảo tương tự như việc ngắm hình gia chánh mà không được ăn, nên bụng vẫn đói, nhưng vẫn xin lưu giữ để mỉm cười khi nghiêng soi bóng mình.
Một anh bạn đã nói: "Với AI, ta muốn gì được nấy. Muốn chu-du nơi nào cũng được, muốn thay đổi y-phục, tuổi-tác hoặc phong-cách đều có thể làm được nhanh chóng". Quả thế, tôi từng đọc chuyện Quỳnh Dao, thích hình ảnh nàng con gái của biển xõa tóc nằm lẫn trong sóng nước - mà không biết bơi, thì bây giờ làm ảo được rồi. Muốn làm nàng tiên cá cũng không cần phải đánh đổi giọng nói như mermaid Ariel khi xưa. Muốn hóa thân nằm trong một nụ hoa cũng chỉ cần vài thao tác.
Trở về thực tế, có người bạn hỏi làm sao để phân biệt hình thật và giả? Thì cũng như cô gái quê ra tỉnh, bị người ta lấy cái hào nhoáng của đô thị ra dụ dỗ, thì lầm là chuyện thường. Về kỹ thuật mà nói thì mình có thể nhìn bàn tay hoặc hàm răng là nơi hình giả có nhiều sai lỗi nhất, nhưng nói chung thì cứ hình nào đẹp và trẻ là ảo, too good to be true. Còn hình nào xấu thì ... chính nó! Thí dụ thấy hình Hân ngồi cô đơn ở xó bếp, mặc cái áo thun cũ kỹ, thì ấy là hình thật!
Dùng AI để giả vờ vui đẹp, nhưng khóc cho thân phận con người và cuộc đời mình thì vẫn là việc thật mà chính mình phải hằng ngày đối diện.
Chúc quý anh chị em an nhiên tự tại sống thật trong cõi ảo.
Nguyễn Ngọc Duy Hân




