Sub Label Menu bars



Thơ mừng sinh nhật Duy 28 tháng 8, 1984


 

From. Vợ

To. Chồng


Bài ca Sinh nhật

● Mừng sinh nhật chàng

có đóa hoàng lan

có em yêu đuối

có tình thênh thang

● Mừng sinh nhật vàng

suối tóc tràn lan

cho tình chan chứa

cho em yêu chàng

● Mừng sinh nhật lòng

là những nụ hồng

gửi chàng yêu dấu

làm quà tặng nhau

● Mừng sinh nhật đầu

mừng sinh nhật sau

thủy chung vô tận

tựa nụ hôn đầu

● Mừng sinh nhật hồng

đợi đến mùa đông

cho chàng ấp ủ

yêu thương mặn nồng

● Mừng sinh nhật chồng

vẫn còn ngượng ngùng

như ngày mới gặp

ngơ ngác, bâng khuâng

● Mừng sinh nhật, mừng

bốn mùa vẫn mong

rạng ngời tình mới

hát khúc trăm năm

gửi N.D.

Toronto 28/8/84


Các bài thơ Cho Kiếp Sau

Chưa rời đã mất

Mình chưa nói chia tay,
mà tình đã xa vời ngăn cách
bóng em ngồi bên vách
gầy và buồn tựa chiếc lá rơi
Em ngồi trước mặt tôi
hai tay ta còn nắm, mà lòng chơi vơi
hơi ấm bay đi đâu mất
Quả là tình mình có nhiều khuất tất
nhưng quả là, có lần mình đã nói yêu nhau
đã có lần con tim cùng nhói rất đau

Thật ra tình mình…
đã rời đi trước một bước,
khi chưa xây mộng ước
thì có gì mà thương tiếc, lao đao
Ngày mai, đừng lo sẽ ra sao
cũng đừng rơi lệ nghẹn ngào
khi chân bước vào - vạch mức của chia ly
tiếng lòng run rẩy khắc ghi
vẫn không dám mong em quay lại

Từ hôm nay - sẽ không còn nghi ngại
ta về, rượu thất tình tập uống cho say
giả bộ cười, cố ý cho em hay
tình đổi thay, coi như gió mây bay
không vụng về chống chọi, loay hoay
kỷ niệm có nghĩa gì, còn hay không cũng chẳng nhớ.
Mà thôi, lỡ nếu gặp nhau ngoài phố
cũng giả lơ, như chưa bao giờ từng khổ
như lá ngoài sân - chưa vàng mà đã đổ
xuống sân buồn, khi em tự nguyện ra đi
khi chén tình vừa rót đủ sầu bi...
---

Đừng Hẹn 

Xin đừng hẹn kiếp sau
rồi cũng lại đứng chờ
như cây thông năm cũ
bốn mùa sầu ủ rũ
Rồi một ngày gió lũ
người sẽ đến đốn thông
lấy thân làm cột điện
đứng buồn, tự kể chuyện
xe qua chẳng thể nhìn
từ tối tới bình minh
vẫn một mình cô lẻ
Em đi ngang rất nhẹ
liệu nhận ra nhau không?
tuyết phủ trắng mênh mông
quấn tang cho cột điện
khóc mối tình tự nguyện
một lần nữa, chết thêm ....

Đừng Hẹn Kiếp Sau

Kiếp sau? Đừng hẹn người ơi!
kiếp này tình đã mỏi mòn chờ mong
Rừng thông hát gió - nhọc lòng
kiếp làm thông đứng ngóng trông nhớ người.
Rồi ai đốn hạ cuộc đời,
vót ta tròn trịa, phơi trời nắng mưa
giữa xa lộ, cột điện thưa,
xe qua vội vã, chẳng ngờ kiếp thông
Tuyết rơi trắng gọi sầu đông,
làm vành tang quấn cột thông u hoài
Nhớ ai? Gió thổi tóc dài
Thương ai? Cột điện khóc ngày mưa ngâu
Đừng hẹn nhé, dù kiếp sau,
Sợ ta lại đứng - chờ nhau ... một đời
Buông đi, sẽ được thảnh thơi
Bỏ đi, sẽ thoát kiếp người tình si
Thông reo, hát điệu vô vi
chỉ xin hãy nhớ... Đừng vì tình yêu
yêu chi, cho khổ buổi chiều
cho đau buổi sáng, cho nhiều rối ren
Cuối cùng - tình cũng lên men
nhấp vào rất đắng, đậm đen vị buồn!
----

Dặn em

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
kiếp đó, nào có thời gian để quên, 
mà chỉ còn buồn tênh nỗi nhớ

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
khi ta mang kiếp thông đêm
reo vi vu trong khu rừng cũ
nơi gió lốc thổi mùa lũ
cuốn theo mùi tóc người xưa.

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
vì rồi sẽ có một đêm
ai đó đốn thông ngã xuống
róc hết lá, làm cột điện
chôn giữa con đường không tên.

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
khi em lái xe ngang - mà chẳng biết
ta từng có một thời xanh biếc 
từng mắt liếc - từng chiêm bao
từng xôn xao - bước qua phía mặt trời lặn.

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
khi tuyết ngập trong đêm lặng
quấn tình ta vành tang trắng
khóc đời, khóc tình mình cay đắng
chết thêm một lần nữa, rất êm!

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
kiếp sau, rồi cũng vẫn yếu mềm
ta chỉ còn là làn khói
chập chờn bay ngang đỉnh núi
không đủ hình hài để tiếc nuối
không còn tim, dẫu chỉ để vấn vương.

Đừng hẹn kiếp sau, nhé em
giờ nếu còn gì chưa nói
thì xin hãy nói khi chưa tối
kẻo đêm tàn, đông tận, em ơi!
khi ta còn chút tình, dẫu chơi vơi
dẫu sầu thảm, dẫu hụt hơi
hãy nói, dẫu chữ tình rắc rối
bỏ ăn mấy ngày, vẫn không thấy đói
trời không đổ tuyết, vẫn lạnh không nguôi
rừng thông dày, còn sót nhánh lá đơn côi
oằn oại như tình mình, đang ung thư giai đoạn cuối
được mất gì, nghĩa lý gì mà tiếc nuối
nhưng ta vẫn chờ, chờ mãi, em ơi!!!
---

Đừng yêu tôi

Anh đừng yêu tôi nữa
trái tim này đã úa
mùa nắng chẳng còn xanh
mùa mưa vùi mộng lành

Anh đừng gieo mơ mộng,
bởi nhìn xa ảo mộng
biển sóng chẳng yên bờ
sông buồn không đợi gió

Anh đừng trao thương nhớ
đã muộn rồi hơi thở
khi giọt sương mong manh
tan vỡ dưới trăng rằm

Anh đừng yêu tôi nhé
nhẹ nhàng, mình sẽ khẽ
nhận ra vết thương sâu
mãi không lành ... dù đến tận kiếp sau.
---

Xin đừng
Anh đừng gieo mộng vào nhau,
Bến sông đã lỡ, con tàu đã xa.
Anh đừng thương nhớ thiết tha,
Chỉ còn trăng khuyết, chỉ là mây bay.
Anh đừng xe cát, đắp xây,
sóng vùi cát lở, hao gầy lòng anh.
Anh đừng đi - lại - quẩn quanh,
bởi chân đã gãy, chưa lành vết thương.
Xin anh đừng mãi vấn vương,
Chỉ thêm ray rứt, đoạn trường lòng nhau.
Xin anh đừng hẹn kiếp sau,
kiếp thông đón gió, bạc mầu tình duyên.
Xin anh vui vẻ, bình yên,
Còn em ấp ủ nỗi niềm riêng thôi.

Trịnh Tây Ninh

Thơ - Lau gầy bên sông

 Lau gầy bên sông

Lau gầy trong gió
sậy yếu bơ vơ
thuyền anh nhỏ quá
nên khẳm mộng mơ
 

Thơ - áo trắng ve sầu

 

áo trắng ve sầu

 

Ve ngân ngoài ngõ xa

nắng lung linh hiên nhà

trong tim sầu nhức nhối

vết dao chẳng nhạt nhòa

Thơ - Một mình một bóng

 Một mình một bóng

 

Mắt nhìn vô sắc

chân bước vô âm

sầu rớt âm thầm

trầm ngâm quán niệm

tình rất huyền nhiệm

không hận, không yêu

khóc suốt buổi chiều

sớm mai cười nhẹ

chạnh lòng nhớ mẹ

buồn chẳng có tên

đứng lặng bên thềm

xót xa trông ngóng

một mình một bóng

có tội nghiệp không

khi mang trong lòng

một nụ hoa hồng

đổi màu tàn úa....

Thơ - Phật nơi chợ đời

 

 Phật nơi chợ đời

Giữa chợ đời chen chúc,
tiếng rao hàng bốn phương.
một người ngồi lặng lẽ,
áo vá, mắt như gương.

Tay ôm chiếc bình bát,
mỉm cười độ xuân hương.
sân si không ngoảnh lại,
bụi đường không vấn vương

Người hỏi: “Tu đắc đạo?”
trả lời: “Ta như nhau
một khi tâm thanh sạch,
danh, sắc tựa cỏ lau”

Không chuông và chẳng trống,
Không tượng, chẳng y vàng.
nhốn nháo lời trách mắng,
hiện thân vẫn nhẹ nhàng.

Xin cúi đầu tâm vấn
dẫu sống giữa hỗn mang
giữa hồng trần lấn cấn
chỉ mình, tự vấn an.

 

Thơ - Quạnh quẽ

Từng giọt sương rơi
thiền môn lặng lẽ
khẽ hỏi Trời ơi!
sao mình quạnh quẽ?

Nghiệp gieo tự ý
Quả trổ không sai
khóc với trần ai
tâm sầu tịch diệt.

Dưới vầng nhật nguyệt
duyên tưởng vẫn còn
ngờ đâu héo hon
bát y tan loãng

Ai sầu lãng đãng
động vọng tiền thân
vòng tay rất gần
ôm bồ sân hận

Cả đời lận đận
phiến đá ngại ngần
luân hồi mờ tan
vô ngôn tĩnh lặng

Chẳng còn gánh nặng
Phật ở trong tâm
bước vào thinh không,
Cúi chào Ca Diếp...

Thiền Cầm - Thơ Duy Hân

 

Thiền Cầm


Đàn tôi ma mị khóc cười

gảy từng nỗi nhớ, thay lời trối trăn

chết rồi sẽ rất ăn năn

tiếc tình khi sống có ngần ấy thôi


 

Sao anh đến nói yêu tôi

rồi ra đi chẳng một lời chia tay

đổ thừa duyên nợ an bài

duyên nào dứt được, nợ dài ngàn năm!


Sớm mai ghé chỗ em nằm

mùi hương bảng lảng nguyệt cầm thuở xưa

hoa diên vĩ tím trong mưa

tì bà hòa tấu, sầu đưa não nùng


Hạc vàng xoãi cánh muôn trùng

nửa đêm chao đảo, mịt mùng tuyết sương

cánh mềm run rẩy, chán chường

tìm người tri kỷ giữa đường nhân gian


Người thương, kẻ ghét… hòa tan

chẳng còn sân hận, chẳng màng nông sâu

một hơi thở nhẹ qua mau

cũng là dịp để quay đầu quán tâm


Câu kệ lan tỏa mênh mông

giọng trầm thanh tịnh, thiền cầm ngát hương

không không, sắc sắc, vui, buồn

nên ngộ ra lẽ vô thường diệu vi


Nắm tay, rồi cũng chia ly

Dẫu còn nặng nghiệp… buông đi ... để còn

còn đây niệm khúc không hồn

nên âm điệu vỡ dưới hòn sỏi đen

 

Duyên sinh, duyên diệt, bon chen

vô minh, tuệ giác đan xen mịt mờ

trách chi người cũ ơ hờ

chính ta cũng mãi vật vờ - có, không


Tiếng chuông Cam Lộ bềnh bồng

gõ cho tan loãng chân không mây ngàn

lệ xuyên thấm ướt tay đan

nếu yêu sao nỡ phũ phàng, hận nhau??!


Niềm đau, nỗi khổ muôn màu

nên ta tu mãi mà sao vẫn buồn

giả cười, tay hấng hạt sương

giả vui, chân đạp bên vườn sao rơi

 

Hỏi rằng trăng sáng trên trời

hay nằm dưới nước mà người đợi trông?

thuyền nan bối rối giữa dòng

lạc trôi giữa sóng, giữa bông sen vàng

 

Gói tình với nhúm tro than

cố gầy thành lửa, sưởi tan đông sầu

đời đâu có phép nhiệm mầu

nên tình mắc cạn, sóng gào hư không.


Chắp tay giác ngộ, tu tâm

trần gian ở trọ một lần tưởng vui

ngờ đâu bão tố tơi bời

xin về cõi mới suốt đời trầm ngâm


Chén trà nguội, thoảng hương sâm

nhấp môi, ảo giác như nằm giường xưa

Không cầu Phật, chẳng thăm chùa

hướng về chánh niệm mà thưa với mình

rằng đời như cánh phù sinh

tâm an một điểm, thì tình cũng an...



Trịnh Tây Ninh

Hãy cho tôi một lần - Thơ Trịnh Tây Ninh

 

Hãy cho tôi một lần

được nói tiếng yêu em

đã bao năm ngại ngần

thường dấu kín trong tim

 

Hãy cho tôi một lần

dạo khúc hát yêu thương

đã qua bao năm trường

lòng vẫn mãi vấn vương

 

Hãy cho tôi một lần

vì xa cách muôn phương

đối mặt với nỗi buồn

lặng lẽ với vết thương

 

Hãy cho tôi một lần

chia sẻ hết tâm tư

gởi trả em nợ nần

tình vẫn mãi tràn dư

Thơ Hân gởi Duy - Thư pháp - Sợi Thương Sợi Nhớ


Sợi nhớ sợi thương

 

Đàn tranh mỏng mảnh

dây đứt giữa chừng

ai nỡ cắt ngắn

tóc dài trên lưng

 

Cung chiều lạc giọng

âm điệu ngập ngừng

tiếc cho giấc mộng

lệ tràn không trung

 

Sợi thương sợi nhớ

sợi dây tơ lòng

buồn hơn điệu lý

tiễn người qua sông

 

Người không còn nữa

nhưng ước mơ đầu

xin nguyện giữ mãi

mong người thong dong...

 

Thơ Trịnh Tây Ninh

 

 

 

 



 

Hái trăng

Hái Trăng

 

Hôm nay trăng tròn,

vàng như trái trứng,

bé rất ngẫu hứng,

nên đi hái trăng

 

Bé leo lên thang,

tay cầm lồng tre,

lắc lư muốn té,

hai tay rất mỏi

nhưng ráng vững vàng,

chân đứng hai hàng.

cuối cùng trăng rớt,

xuống ao bên làng...

 

Mong manh ánh vàng

nên chưa rớt xuống,

trái trứng vỡ tan.

mặt nước tràn lan,

rờn rợn miên man

một màu hoàng lan,

Trăng ơi đẹp quá,

sáng trăng huy hoàng,

nên áo bé vàng,

vỗ tay khen ánh trăng vàng

 

Tuổi thơ vội vàng,

không đuổi mà sao

qua rất vội vàng.

 

Rồi bé cũng lớn,

như trăng đã già

ngẫm lại đời ta,

quá nhiều thay đổi

Nhớ ngày tuổi nhỏ,

còn rất ngu ngơ

đùa với trăng mờ

đuổi theo sóng nước,

ngây thơ nguyện ước

bắt ánh trăng tan.

 

Bây giờ võ vàng

sầu buồn ngổn ngang

Nhớ ngày tuổi nhỏ

mơ mộng bâng khuâng

nhớ lắm trăng rằm,

có người đến thăm

tiếc lắm trăng tàn,

mộng đầu xa xăm

người đâu còn nữa

để mà chờ mong...

người còn đâu nữa,

sao mãi ngóng trông...


Hạnh Ngộ Yêu Thương

 Hạnh Ngộ Yêu Thương


 


Hãy đến với cùng hạnh yêu thương

ngộ ra dẫu trong chốn đoạn trường

vẫn còn hồn thơ, vẫn có nhạc

vẫn giữ tình quê, nét văn chương


Hãy đến trao đời chút vấn vương

như xưa đi học bên sân trường

áo dài, cặp sách, vô tư quá

đọng lại trong hồn giọt tâm hương


Hãy đến quên buồn giăng muôn phương

lắng nghe tiếng lá rụng bên đường

nhè nhẹ thơ rơi vào ý nhạc

hạnh ngộ cho đời mãi yêu thương….


 Trịnh Tây Ninh

Sớ Táo Quân Liên Hội 2022

 

Sớ Táo Quân Liên Hội 2022

 

Dạ kính bẩm Thượng Hoàng

Tết Nhâm Dần sắp sang

Táo Liên Hội xin báo

mọi chuyện thật rõ ràng

 

Nhớ

 Nhớ

Đêm đông chợt nhớ quê nhà

nhớ ngày còn trẻ, nhớ hoa mười giờ

nhớ ngày ngồi dệt vần thơ

Xin Trời chúc phúc duyên tơ ngọt ngào

Đêm nay tuyết đổ thật lâu

không gian trắng toát, mộng đầu tan mau

Ừ thì ta đã mất nhau

chỉ còn lạnh lẽo một màu hư vô

nhủ lòng chờ đến bao giờ

Thôi quên đi, thả nhớ vật vờ thinh không....

Trịnh Tây Ninh

Ra vườn sau

 

Buổi sáng nắng chớm vàng

dù trĩu nặng lo toan

cũng ra vườn dạo bước

xem hoa nở vội vàng   

 

Màn đêm vừa biến tan

để hoa quỳnh đi ngủ

lớp sương mờ bao phủ

m cỏ khóc muộn màng

          

Con bọ đen vươn càng

cắn gẫy ngọn hoàng lan

Bọn mày sao ác thế?!

Bọ xòe cánh, hoang mang:

 

Bọ phải ở với đàn

cần sinh sản tràn lan

loài nào cũng phải sống

ác có bằng trần gian?

 

Nàng sâu chẳng ngại ngần

quấn quít chàng tình quân

chia nhau nhụy hoa đỏ

mắt tròn tựa châu trân

 

Sâu ăn nụ, cắn lá

bị người chửi rằng phá

rồi chim sẽ bắt sâu

sinh tồn là đấu đá

 

Đóa hoa dại đẹp quá

nép mình màu tím than

không ai trồng mà mọc

buồn không gieo, đầy tràn

 

Rau tía tô thật gần

long lanh hạt mưa xuân

như kim cương dưới nắng

rồi sẽ vỡ tan nhanh

 

Như tình người đoạn đành

luôn cãi lẫy, tranh dành

lớp vỏ dầy che đậy

thật sự rất mỏng manh

 

Bướm ong lơi lả cành

làm mướp trắng trổ nhanh

sao trách chê ong bướm

hỏi người có hơn không?

 

Con chim hót đầu song

ríu rít lời gọi bạn

còn mình thua chim, nhạn

lời lẽ thật chua cay

 

Đàn sóc nâu đuổi chạy

đuôi không ngần ngại

nếu sóc thiếu đuôi này

nhìn khác gì chuột hại?

 

Thế nên chớ trông lầm

một chiếc đuôi thật cong

một mặt nạ màu sắc

có che đời bất công?

 

Nhặt trái rụng đầu dòng

, táo vẫn còn xanh

nhưng bên trong đã ngọt

làm sâu thích, cắn nhanh

 

Không ngọt, khỏi sâu ăn

thiếu đẹp, tránh tranh dành

được này thì mất khác

so sánh cũng quân bằng

 

Ừ thì khổ cũng đành

xin như hoa mong manh

sắc mầu tô cuộc sống

dù đời sẽ qua nhanh

 

Trịnh Tây Ninh

 


Thơ Hoa Nhân ái & Em có biết

 

Hoa Nhân ái

 

Trên quãng đường dài

nhọn sắc cành gai

đau thương tuyệt vọng

nụ hoa nhân ái

vẫn nở tràn đầy

 

Cánh hoa trang đài

trắng tựa cành mai

thơm như đóa huệ

là niềm ấp ủ

yêu thương nhân loài

 

Hoa vẫn miệt mài

vươn trên cỏ cây

len vào cuộc sống

đem niềm hy vọng

đến nơi tù đày

 

Hoa sẽ nở đầy

trong trái tim ai

dẫu hồn yếu đuối

xin luôn vươn tới

làm đẹp một ngày

 

Hoa sẽ tươi hoài

qua muôn đổi thay

bao nhiêu thử thách

hoa không hờn trách

dẫu khi mệt nhoài

 

Để có một ngày

tay nắm trong tay

hát bài ca mới

cho hoa nhân ái

sẽ mãi nở hoài...

 

 Em có biết

Em có biết không em

khi bóng thu vương thềm

khi tuổi đời trôi nổi

mong một lần được nói

cám ơn em suốt đời

 

Ơn em đến cùng tôi

tấm chân tình chơi vơi

tay nâng ly rượu mời

ta say cùng hoa cỏ

quên nhân gian đổi dời

 

Ơn em rất tuyệt vời

tay dài tôi đưa nôi

hát ru rằng à ơi

em ngủ ngon em nhé

quên đắng cay cuộc đời

 

 

Sớ Táo Quân Liên Hội - 2021 Tân Sửu

  

Sớ Táo Quân 

Liên Hội Người Việt 

Canada

 

Xin kính bẩm Thượng Hoàng

một năm mới lại sang

Táo Thần xin bẩm báo

mọi chuyện thật rõ ràng

Cà-phê không đắng - Thơ tặng cha Thông

 Cà-phê không đắng


(tặng cha Thông)


Khi tuổi còn mơ mộng
anh đã ước mình như dòng sông
tuôn chảy trong lòng người nghệ sĩ
yêu nhạc và yêu chân, thiện, mỹ
để anh đem tiếng hát cho đời
khi ấy tuổi hai mươi
ly cà phê đắng trên môi
anh cũng vấn vương nụ cười tươi
của cô hàng cà phê xinh xắn
nhưng cà phê dù thơm vị lại đắng
ưu tư cuộc đời nhiều cay đắng
thế nên trong một buổi chiều vắng
yêu Chúa, thương người, anh mơ được đem nắng
chiếu yêu thương với tâm tình tươi thắm
nguyện hiến dâng cho đấng cao cả đã hy sinh
trên Thập giá đã phải chịu khổ hình
và anh đã trở thành linh mục trung trinh
rao giảng Tin Mừng, dâng lời nguyện kinh
cho tất cả, cho giáo dân con Chúa
Cà phê anh bây giờ thơm hương lúa
thơm mùi kinh với thánh nhạc tâm tình
Chúa yêu thương luôn ban phát ân tình
để anh rao giảng về Thánh Giá quang vinh
và suy niệm rồi chia sẻ niềm tin
cầu xin cho khắp nơi được an bình
cầu cho tình người luôn được thắm xinh
cho cuộc đời luôn rạng ánh bình minh
và cà-phê không còn đắng vị nhân sinh


Trịnh Tây Ninh

Chiếc lá cuối cùng

Chiếc cuối cùng
phai rồi sắc đỏ
oằn gánh trên lưng
vác đầy nỗi khổ

Trăng vẫn mông lung
ánh buồn sân cỏ
vận nước điêu linh
đêm dài trăn trở

Thôi đã tận cùng
mỏi mòn hơi thở
tâm vẫn chưa ngưng
thét gào vỡ lở

Tay vẫy không trung
tiếng lòng nức nở
đổ rưng rưng
cõi sầu tao ngộ …...