Ra vườn sau
Buổi sáng
nắng chớm vàng
dù trĩu nặng
lo toan
cũng ra vườn dạo bước
xem hoa nở
vội vàng
Màn đêm vừa
biến tan
để hoa quỳnh đi ngủ
lớp sương mờ
bao phủ
làm cỏ khóc muộn màng
Con bọ đen
vươn càng
cắn gẫy ngọn
hoàng lan
Bọn mày sao ác thế?!
Bọ xòe cánh, hoang
mang:
Bọ phải ở với
đàn
cần sinh sản
tràn lan
loài nào cũng
phải sống
ác có bằng
trần gian?
Nàng sâu
chẳng ngại ngần
quấn quít
chàng tình quân
chia nhau
nhụy hoa đỏ
mắt tròn tựa
châu trân
Sâu ăn nụ,
cắn lá
bị người chửi
rằng phá
rồi chim sẽ
bắt sâu
sinh tồn là
đấu đá
Đóa hoa dại đẹp quá
nép mình màu
tím than
không ai
trồng mà mọc
buồn không
gieo, đầy tràn
Rau tía tô thật gần
long lanh hạt
mưa xuân
như kim cương
dưới nắng
rồi sẽ vỡ tan
nhanh
Như tình
người đoạn đành
luôn cãi lẫy, tranh dành
lớp vỏ dầy che đậy
thật sự rất
mỏng manh
Bướm ong lơi
lả cành
làm mướp
trắng trổ nhanh
sao trách chê
ong bướm
hỏi người có hơn
không?
Con chim hót
đầu song
ríu rít lời gọi bạn
còn mình thua chim,
nhạn
lời lẽ thật
chua cay
Đàn sóc nâu
đuổi chạy
xù đuôi không
ngần ngại
nếu sóc thiếu
đuôi này
nhìn khác gì
chuột hại?
Thế nên chớ
trông lầm
một chiếc
đuôi thật cong
một mặt nạ
màu sắc
có che đời
bất công?
Nhặt trái
rụng đầu dòng
Lê, táo vẫn còn xanh
nhưng bên trong đã ngọt
làm sâu
thích, cắn nhanh
Không ngọt, khỏi
sâu ăn
thiếu đẹp,
tránh tranh dành
được này thì
mất khác
so sánh cũng
quân bằng
Ừ thì khổ
cũng đành
xin như hoa
mong manh
sắc mầu tô
cuộc sống
dù đời sẽ qua
nhanh…
Trịnh Tây Ninh
No comments:
Post a Comment