Buồn đời
Buồn đời ngó xuống dòng sông
thấy nước ngưng chảy, thấy mình
bơ vơ
lục bình tơi tả trên bờ
sông thì muốn khóc, nguồn thơ
khô cằn
Buồn đời sóng vỗ lăn tăn
âm thanh rời rã, tiếng gần, tiếng
xa
nhắn ai có ghé qua nhà
nhớ đem chút nắng hong hoa ướp
trà
Buồn đời hát một bài ca
rằng cha đã mất, mẹ già đã chôn
thế nhưng ngày cũ vẫn còn
chưa vơi thương nhớ, chưa tròn
niềm đau
Buồn đời nhấm một hạt cau
chát chua hòa lẫn lá trầu không
vôi
thiếu nhau, cay đắng cả đời
em còn giả bộ cười vui làm gì!
Buồn đời đôi ngựa song phi
chung nhau tiếng hí bi thương thấu
trời
Ngựa đau, tàu cỏ biếng lười
ta đau, ai sẽ cất lời hỏi han?
Buồn đời trăng cũng vội tan
mây mù đọng lại trần gian tím
màu
màu thê lương, màu u sầu
thế mà họa sĩ tô nâu, tô hồng!
Buồn đời thả tóc bên song
đàn tranh nức nở tiếng lòng oán
than
ai đem xẻ tiếng xê xàng
cho âm thanh vỡ, cho đàn đứt dây
Buồn đời gói trọn sầu đầy
đem chôn đồi nguyệt, nhớ ngày
bên nhau
tiếc cho đã có thuở nào
ngu ngơ xe cát - niềm đau dã
tràng
Buồn đời, lên chuyến đò ngang
qua sông mùa lũ, võ vàng rong rêu
buồn tôi cao thấp không đều
thường hay lỗi nhịp, chỉ đều đớn
đau...
No comments:
Post a Comment