Sub Label Menu bars



Đóm buồn trong sương

Đêm trăng, vai nhuốm lạnh
chợt nhớ chiều thu xưa
khi cơn mưa vừa tạnh
bầy đom đóm đong đưa
cành mềm gió lay mạnh
hiu hắt giọt lưa thưa
anh đưa tay bắt lấy
con đóm mềm ướt mưa
như em môi hồng hạnh
yêu thương biết sao vừa

Đom đóm bay sáng chói
ánh lửa vàng chơi vơi
đóm ơi ta bối rối
muốn dừng bước rong chơi
thuở lòng như mực mới
trao em nỗi bồi hồi
và nhạc lòng chấp chới
trong hương đêm lả lơi

Tay run em khẽ nhận
con đóm chiều u minh
mắt tròn nghe anh kể
có cành cây đa tình
sáng như nhiều nhánh lửa
vì đóm đậu lung linh

Bây giờ còn đâu nữa
chân mỏi, bóng thiếu hình
em trên miền đất lạ
đã bao giờ lặng thinh
đi ngang ruộng xanh mạ
thấy lại con đóm xinh?

Riêng anh lòng đau thắt
nghĩ đến con đóm buồn
tình vẫn đầy chất ngất
dòng kỷ niệm tràn tuôn
ánh lập lòe đom đóm
trong đêm sáng dị thường
làm sao cho phai nhạt
cuối đời vẫn còn thương
em làm dâu nhà ấy
lầu rộng, phố đèn đường
làm sao cho em thấy
con đóm buồn trong sương?

Anh bôn ba cuộc sống
cố dấu lệ thê lương
không ngại dù chiếc bóng
dẫu lòng cứ vấn vương
chỉ sợ chiều tắt nắng
gặp đóm bay muôn phương

Em ơi! Trong trời vắng
cánh đóm gầy trơ xương
nhớ làm chi ngày cũ
xót xa khúc đoạn trường
con đóm hiền rất nhỏ
mãi khiến ta sầu tương ....
Trịnh Tây Ninh  
 

No comments:

Post a Comment