Biết đâu ta chẳng gặp người
dẫu trong giấc mộng cũng lời yêu đươnglẻ loi lan nở trong vườn
run tay hái cắm bình hương khóc người
Biết đâu ta sẽ mỉm cười
mặc em ray rứt những lời chia phôiđêm trăng ánh bạc rạng ngời
nâng ly uống trọn tả tơi giọt sầu
Biết đâu ta bước qua cầu
buông rơi giấy mực thuở nào tương tưngười đã nhặt được tình thư
đành sao hờ hững coi như chuyện đùa
Biết đâu ta gốc cây dừa
lữ hành ngồi nghỉ khi vừa chớm thuchạnh lòng bỗng nhớ thiền sư
áo vàng, kinh mới, chân tu quên buồn
Biết đâu ta cánh chuồn chuồn
la đà trên nước suối nguồn đỏ hoecành mềm ta đậu lắng nghe
tim ai vọng tiếng lá tre gọi hè
Biết đâu ta chén nước chè
buổi trưa uống vội, đón xe ra vềthì ra một thoáng đam mê
vị chè chát lưỡi vẫn tê tái lòng
Biết đâu ta rối bòng bong
nhưng người vẫn tỉnh, vẫn mong, vẫn chờtay run, gối mỏi, mắt mờ
tuổi già đến sớm, cạn hồ rượu cay
Biết đâu ta vẫn còn say
nên tim lạc nhịp, không hay môi mềmlặng nhìn trên vách đèn đêm
bóng ai cô quạnh bên thềm dạ hương
Biết đâu ta vẫn còn thương
nên nhiều năm đã vấn vương, bơ phờsao ta còn mãi dại khờ
hai mươi năm chẳn, ước mơ mà gì?
Biết đâu ta chẳng ra đi
Biết đâu lòng sẽ vô vi cõi thiềnBiết đâu người vẫn rất hiền
Biết đâu tình sẽ về miền chiêm bao
Biết đâu, ừ nhỉ, biết đâu .....
Trịnh Tây Ninh

No comments:
Post a Comment