LỤC BÁT THÁNG TƯ
Nguyệt khúc 1 Dạ lý hương, dạ lý hương Đưa chi chút gió vờn ngang qua hồn Thơm ngát hương, thơm ngát trăng Niềm riêng thôi đã héo mòn, trăng ơi…!!…
Nguyệt khúc 2 Tưởng trăng rũ dáng bên cầu Dòng xuôi nước chảy dạ sầu khôn khuây Gieo chi ánh bạc vơi đầy
Ngỡ rằng nước mắt cho ngày lớn khôn
Nỗi lòng Trương Chi
Này người đứng đó âu sầu Đêm trăng xõa tóc bên cầu Hoàng Lan Này người tình có chứa chan
Thì xin cởi áo the vàng xuống đây
Buông tóc bên sông Thả cho sợi nhớ tuôn đầy
Vai tròn mong ước, cổ dài ngóng trông
Nay buông tóc rũ bên sông Mai qua cầu ấy còn trông ngóng gì
Cô gái miền Thượng
Khôn ngoan nào sánh ai bì Con khuyên nó hót nhu mì sớm mai
Là em giục gánh lên vai Chợ Buôn thắm sắc rượu gài em pha
Huyền thoại cho con Cha cười một nụ bao la Này con có biết thuở xa xưa rồi Có nàng công chúa buông rơi Chén tiên xuống thế làm người trần gian
Lời cuối
Có ai nhặt lấy nụ cười Trong tội mười tám đánh rơi mất rồi Ai về ấp ủ tình tôi Thì xin nhớ một đôi lời thiết tha ...
Trịnh Tây Ninh
Báo Tự Do Galang, Indonesia 1981
Bài Thơ Viết Tay (Trong báo Tự Do số 51)


No comments:
Post a Comment