đẹp
và xấu
Nguyễn
Ngọc Duy Hân
Nói
về diện mạo bên ngoài, đẹp và xấu thì câu chuyện sẽ rất dài. Tôi xin viết ngắn
thôi, kể lại các câu chuyện vào hồi xửa hồi xưa, có vài phụ nữ bị cho là có
nhan sắc xấu nhất Trung Hoa thời xưa.
Đầu
tiên là Mô Mẫu, thân hình giống quỉ Dạ Xoa. Tuy vậy đức hạnh và trí tuệ của bà
không tầm thường nên hoàng đế đã lấy làm vợ. Vua đánh bại Đế Viêm, giết được
Suy Vưu đều do công Mô Mẫu giúp đỡ.
Kế
tới là Chung Vô Diệm, nàng 40 mà vẫn ê sắc ế vì tướng mạo không ai xấu hơn. Tuy
vậy nàng rất quan tâm đến việc quốc gia, can đảm phê bình nhà vua xa hoa hủ hoại.
Hoàn Vương rất khâm phục tài trí nên lập bà làm hoàng hậu. Có chuyện viết là Vô
Diệm khi giúp vua xong đã trở thành người đẹp vì bản thân là tiên nữ bị đày xuống
trần. Thôi thì hãy cứ tin như vậy, và nếu mình không được đẹp hay phải khổ, biết
đâu chính mình cũng là tiên nữ đang bị đọa đày, chờ ngày hết hạn sẽ hết xấu hết
khổ.
Người
xấu thứ ba là Hoàng Nguyệt Anh - vợ Khổng Minh thời Tam Quốc. Dáng người cao
thon nhưng khuôn mặt đen đúa đầy mụn nhọt (Thời ấy Hoa Đà chưa chế được các loại
thuốc trị mụn Acne như bây giờ) Tuy thế bà lại là một phụ nữ rất dịu dàng chu
đáo. Nếu không nhờ bà, Khổng Minh chưa chắc đã có thể toàn tâm phò trợ Lưu Bị.
Khi mới quen bà tặng Khổng Minh một cái quạt lông và hỏi: "Có biết tại sao
tôi lại tặng ngài quạt không?" Gia Cát Lượng nói: "Là lễ nhẹ mà nghĩa
tình thì nặng phải không?" Nguyệt Anh đáp: "Còn ý nghĩa thứ
hai?" Khổng Minh không thể trả lời. Bà tiếp: "Lúc tiên sinh đàm luận
thiên hạ đại sự rất hiên ngang hứng thú, nhưng khi nói tới Tào Tháo, Tôn Quyền
thì chân mày hiện rõ ưu tư. Tôi tặng chiếc quạt này là để ngài che mặt lúc
đó". Hiểu chồng và biết nói khích để chồng thấy điểm yếu của mình thì bà này
quả là cao tay. Tuy thế phe các bà mình ngày nay phải cẩn thận, cứ mua quạt tặng
chồng kiểu này thì trước nhất là tốn tiền, vì các ông có tới 101 các điểm yếu, mua
tới 101 cái quạt thì cũng không dễ! Hơn nữa họ không sửa mà còn dùng cán quạt,
"quạt" cho vợ vài phát thì chết chắc! Xin lỗi quý ông, quý bà chúng tôi
cũng có tới 102 cái dở, dở hơn cả quý ông luôn, nên không dám lên mặt đâu.
Chuyện
khác kể rằng khi cưới Nguyễn Thị về thấy nàng xấu quá, Hứa Doãn muốn bỏ đi nên
hỏi:
-
Đàn bà có tứ đức: Công, Dung, Ngôn, Hạnh, nàng được mấy?
Nguyễn
Thị liền thưa:
-
Thiếp chỉ kém có Dung mà thôi.
Rồi
nàng hỏi lại:
-
Kẻ sĩ có bách hạnh, chàng được mấy?
Doãn
đáp:
-
Ta có đủ cả.
Nàng
trả lời:
-
Trong bách hạnh thì Đức là đầu. Chàng là kẻ hiếu sắc chứ không hiếu đức, sao lại
bảo là có đủ cả bách hạnh được?
Hứa
Doãn xấu hổ và từ đó luôn yêu thương kính trọng vợ mình.
Thế
nên phụ nữ chúng ta nếu lỡ kém Dung thì phải có những cái khác bù lại, nếu
không thì chàng sẽ “chẩu” mà mình không thể kêu than gì.
Tôi
có anh bạn rất thích bài Đạo Ca 3 thơ Phạm Thiên Thư, Phạm Duy phổ nhạc. Anh
nghe đi nghe lại nhiều lần rồi ghen tức với họ Phạm. Tôi tưởng anh ghanh tị vì
nghe nói vợ cả của Phạm Thiên Thư rất đặc biệt, tự tay cưới vợ lẽ cho chồng,
nhưng anh bảo không phải. Anh tức vì Phạm Thiên Thư đã quá may mắn trong vai
chàng dũng sĩ cỡi con ngựa vàng, mà cuối cùng ngựa vàng đã hóa thân thành người
yêu, trong khi anh thì ngược lại, người yêu đang là người lại hóa thành ngựa!
Thấy tôi vẫn tối tăm không hiểu anh giải thích rằng lúc mới cưới, vợ anh là cô
gái đáng yêu làm sao, nhưng sau này lúc nào nàng cũng hí, cũng la hét, phi thật
nhanh đi...shopping xài tiền, lại thích trang điểm sexy, điệu đà nhìn rất “ngựa”,
không từ người hóa ngựa là gì! (Xin lỗi các chị, tôi chỉ lập lại lời anh than
thở, và không chịu trách nhiệm về sự so sánh của anh!).
Vâng,
đẹp xấu nó rắc rối lắm. Xin chép lại một vài câu châm ngôn ý nghĩa, hy vọng bạn
có thể áp dụng được:
-Trang
nghiêm đức hạnh, đó là thân đẹp
-
Ăn ở hiền hòa, thủy chung, đó là nết đẹp
-
Cư xử khiêm hạ, từ tốn, đó là cử chỉ đẹp
-
Giúp đỡ người bị nạn đói nghèo, đó là lòng đẹp
-
Hiếu thảo với cha mẹ, đó là tâm hồn đẹp
-
Gặp người đau khổ sợ hãi, nói lời an ủi, đó là ngôn ngữ đẹp
-
Can đảm chấp nhận, cố gắng vươn lên, đó là lý trí đẹp
-
Sẵn sàng thông cảm, chia sẻ những gì mình có, đó là tim đẹp
-
Không nghĩ xấu, hồ đồ, đó là ý đẹp
-
Biết độ lượng, tha thứ, đó là đức hạnh đẹp
-
Yêu nước, yêu dân, quan tâm đến người khác, đó là tình đẹp
-
Khai mở tâm trí, mỗi ngày học hỏi, đó là trí tuệ đẹp.
Ðẹp
và được yêu thì rất bình thường. Xấu mà biết làm cho mình được yêu mới là đáng
khen. Chúc bạn được yêu thương và đẹp cả về thể xác cũng như tâm hồn.
No comments:
Post a Comment