Tản mạn về dòng họ Bưởi,
Cam, Chanh
Nguyễn Ngọc Duy Hân
"Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà
hái nụ tầm
xuân”
Hai câu ca dao này có lẽ ai cũng biết vì
nó rất phổ
thông, đã được phổ
thành nhạc,
trong đó có nhắc tới cây
bưởi.
Cây bưởi gần gũi với người Việt
chúng ta rất nhiều,
ngày Tết
trên mâm cúng trái cây cũng thường có
chưng trái bưởi.
Mùi thơm của lá,
vỏ
và hoa bưởi ai
cũng thích, ít ai bị dị ứng. Bưởi là
bà con rất gần với
cam, quít, chanh, tắc...
Hôm nay mời bạn cũng
tôi nhâm nhi chén chè bưởi, rồi lướt qua
các loại
trái cây này nhé.
Bưởi là loài cây to, cao trung bình khoảng 3
tới 4 mét. Cây thân gỗ,
cành có gai nhọn. Hồi xưa khi chưa có kỹ thuật tân
tiến xỏ lỗ tai để đeo đôi
bông, người dân
quê dùng gai bưởi đâm vào 2 trái tai của bé
gái, xong dùng sợi chỉ vòng
vào để bé
có thể đeo đôi
bông tai sau này. Ngày nay phái nam cũng đeo bông tai, và không những đeo ở tai
mà còn đeo ở nhiều chỗ rất hiểm. Mà
thôi, xin trở lại với
chuyện cây
bưởi kẻo lạc đề.
Hương hoa bưởi rất thơm nên được
dùng ướp nước gội đầu hoặc để ướp
trà. Khi nâng tách trà nóng thơm mùi hoa bưởi, chắc chắn ta
sẽ thấy
lòng lâng lâng nhớ đến quê
xưa, nhớ ngày
êm ấm
thanh bình thuở nhỏ. Người ta
thường
nói "tháng 8 nắng
rám trái bưởi",
tức là
vào khoảng
tháng Tám bưởi sẽ
chín, như vậy khoảng
tháng Ba là hoa bưởi đậu
thành trái. Việt Nam
chúng ta có địa
danh tên là Kẻ Bưởi,
sau gọi tắt là
Bưởi.
Ngoài ra còn có nhiều câu
chuyện về học
sinh trường Bưởi, tức là
trường
Trung học phổ
thông Chu Văn An, Hà Nội, nơi có nhiều
nhân tài sau này.
Bưởi nổi tiếng ở Biên
Hòa, nên mới có
câu:
"Biên Hòa xứ bưởi
thanh thanh
Có cô bán bưởi
xinh xinh trữ
tình"
Cây bưởi là
cây thuộc chi
họ cam chanh, có tên khoa học
Citrus Maxima, có nguồn gốc từ các
vùng thuộc Đông Nam Á, trong đó có Việt
Nam. Lá bưởi nấu với các
lá thơm khác xông chữa cảm
cúm, gội đầu hay
tắm để giữ được mùi
hương thiên nhiên quyến rũ. Hơn hai năm dịch
Covid vừa
qua, nếu ai
lỡ “dính” thì chắc cũng đã từng cần lá
bưởi để xông
cho dễ thở. Vỏ quả bưởi chữa ăn uống
không tiêu, giảm ho
hoặc nấu chè
bưởi rất
ngon. Trà móc câu ướp hương bưởi là
loại trà
mắc tiền nổi tiếng.
Bưởi có
chứa một lượng
kali cao giúp thư giãn các mạch
máu và thúc đẩy sự lưu thông máu huyết dễ
dàng. Bưởi
giàu vitamin C, tăng cường miễn dịch,
giảm
cholesterol, ngăn ngừa sỏi thận, và
nhất là
có thể giúp
giảm
cân, đốt cháy mỡ thừa. Bản
thân bưởi
không có chất
béo, mà lại có
chứa một số
enzyme đốt
cháy chất béo
cao. Tinh dầu có
trong vỏ bưởi giúp bỏ bớt lượng mỡ dư thừa
trong cơ thể, hạ
cholesterol, từ đó sẽ giúp
giảm
nguy cơ bệnh
béo phì. Các nghiên cứu cho
thấy bưởi còn góp phần
thay đổi nồng độ
insulin.
Tuy nhiên thứ nào
cũng thế,
không nên ăn quá nhiều. Người ta đã lưu ý
không nên ăn bưởi khi
đói vì chất
axit citric rất
cao, có thể sẽ làm
tổn hại cho
dạ dày. Cũng
không nên ăn ngay sau khi uống rượu hoặc hút
thuốc, vì nước bưởi có
chứa chất
pyranocoumarin làm tăng độc
tính của thuốc lá,
nicotin và ethanol gây hại cho
sức khoẻ.
Theo Đông Y bưởi có
tính lạnh, nếu ăn vào khi đang bị tiêu
chảy hay
đường
tiêu hóa kém sẽ khiến bệnh
càng trầm trọng hơn.
Vỏ bưởi có
chứa một lượng lớn
tinh dầu,
kích thích sự sản xuất
collagen, tái tạo các
tế bào da mới,
giúp cho làn da săn chắc và
khỏe mạnh,
giúp se khít lỗ chân
lông, từ đó ngăn ngừa bụi bẩn và
bã nhờn
tích tụ trên
da. Vỏ bưởi sẽ giảm làm
tỷ lệ xuất hiện nếp nhăn, tàn nhang ...
Bưởi còn
là người bạn tốt của mái
tóc nữa. Nếu bạn bị hói đầu hãy
ép nước bưởi tươi và xoa lên đầu
cùng một
chút tinh dầu từ vỏ bưởi trộn với
tinh dầu dừa,
tóc sẽ được
kích thích mọc ra
... chút đỉnh!
Việt Nam
ta có các loại bưởi
Thanh (gốc Huế) bưởi Long cổ cò
(gốc Tiền
Giang), bưởi Năm
Roi (gốc Cần Thơ, Vĩnh
Long) , bưởi Tân
Triều
(Biên Hòa), hoặc bưởi đường hồng, bưởi da
láng, bưởi da
xanh, bưởi da
cóc, bưởi
chùm, bưởi ổi…
Quả bưởi tại cuộc thi
Banpeiyu được tổ chức ở
Kumamoto - Nhật Bản đã đạt
danh hiệu nặng nhất thế giới, với gần 5
kg.
Ca dao ta có rất nhiều câu
liên hệ tới bưởi:
"Trèo lên cây bưởi hái
bòng
Đưa dao ta gọt xem
lòng ngọt
chua"
Hoặc
câu: "Dầu
bông bưởi, dầu
bông lài
Xức vô
tới Tết còn
hoài mùi thơm"
Trai làng ngày xưa
ngâm nga câu: “Hỡi cô
trồng
sen! Cho anh hái lá
Hỡi cô
trồng bưởi!
Cho anh hái hoa”
Anh chàng này thanh cảnh
ghê, sen đẹp ở hoa
rồi cho hạt sen
ăn vừa
ngon vừa bổ, nhưng anh thích lá hơn. Bưởi thì
anh không cần
trái, chỉ muốn hái
hoa!
Hai câu: “Biên Hòa đất rộng người thưa,
Có nhiều quà
quý rất vừa
lòng ta”
“Có bưởi vui
cửa vui
nhà,
Không bưởi như thiếu
cành hoa mai vàng” cũng rất phổ
thông trong văn chương bình
dân.
Riêng bài hát "Ông trăng xuống chơi cây bưởi thì
cây bưởi cho
hoa" thì có lẽ rất nhiều người biết.
Còn bài hát
"Con Đường Việt
Nam" của
Trúc Hồ thì
rất da diết:
"Nhớ hoa
bưởi sau
nhà
Bóng tre đưa la đà
Tiếng ve
kêu trưa hè
Thành tiếng
quê hương đậm đà"
Lục bát
của Phạm
Thiên Thư, nhạc sĩ Phạm Duy
phổ
thành nhạc
trong bài "Đưa em tìm động
hoa vàng" thì rất nổi tiếng:
"Thôi thì em chẳng
còn yêu tôi
Leo lên cành bưởi
khóc người rưng rưng
Còn nhạc phẩm
"Nguyên Vẹn
Hình Hài" tác giả Phạm Duy
cũng đã cảm hứng:
"Ai có tạt vào
Chợ Tân Định
Hay đi vô
Chợ Bến
Thành xưa
Cam quýt bưởi chẳng cần xin
tặng"
Bài thơ Xuân về trong tập thơ Tâm Hồn Tôi
của Nguyễn
Bính xuất bản năm 1940 có câu: "Đầy vườn hoa
bưởi hoa
cam rụng
Ngào ngạt hương bay, bướm vẽ
vòng"
Còn trong thơ
Nguyên Sa mùi thơm đã được ca
tụng:
"Nhớ ngày
cây bưởi đâm bông, Mùi thơm hoa bưởi
ngàn năm vẫn
còn”…
Trái bưởi thường
to, nên bộ ngực của các
cô minh tinh khi lớn quá
khổ thường được ví
to bằng 2
trái bưởi. Ngược lại, cô
bé mới lớn thì
bị ví như "chũm
cau".
Ngày nay có công nghệ tạo
dáng trái bưởi có
hình bàn tay Phật
ngoài vỏ,
nhìn rất đẹp.
Nông dân cũng theo nguyên tắc làm
dưa hấu
vuông, dùng khuôn để
"nuôi" bưởi lớn lên
trong khuôn đó.
Chuyện bưởi tạm
xong thì bây giờ tới
dòng họ của nó:
Cam, quýt, bưởi, tắc,
chanh…thuộc chi
họ Cam Quýt, tiếng
Anh là Genus Citrus.
Cây cam cao khoảng 10
mét, cành có gai và lá xanh dài khoảng
4-10 cm. Cam cũng bắt nguồn từ vùng
Đông Nam Á, có thể từ Ấn Độ, Việt Nam
hay miền nam
Trung Hoa. Người Tây
Ban Nha đem giống
này vào Mỹ Châu
khoảng giữa thế kỷ 16.
Trong Kiều của thi
hào Nguyễn Du
thì tìm không thấy bưởi, nhưng có quít
qua câu:
"Đào tiên đã bén tay phàm,
Thì vin cành quít cho cam sự đời"!
Cam ở đây là động từ, có
nghĩa là
cam chịu,
cam lòng: Nguyễn Du
cũng đã diễn tả: "Sao
cho muôn dặm một
nhà, Cho người thấy mặt là
ta cam lòng".
Tản mạn về cam
thì phải nhắc tới địa danh quận
Cam, tức là
Orange County nơi rất đông người Việt tị nạn. Người Việt ở đây đã rất
thành công, có nhiều bác
sĩ kỹ sư, nhiều người
tham gia chính trị dòng
chính. Phần con
cháu học tiếng Việt, giữ gìn
truyền thống văn hóa rất tốt.
Trở lại
ngày xưa, thì chắc
không ai quên chuyện cậu bé
Trần Quốc Toản đã bóp nát trái cam trong tay vì không được vào
dự họp với các
bô lão để bàn
chuyện chống
Tàu xâm lược.
Ngày nay, dưới chế độ cộng sản,
nhiều người dân
đã nghiến răng phẫn uất trước sự cai
trị của bọn cầm quyền Việt Cộng,
nhưng khó mà làm chuyện lớn vì
họ trù dập, đàn áp người bất đồng
chính kiến quá
ác độc.
Dân oan dân nghèo cũng chẳng có
sẵn cam mà bóp, đành bóp miệng nhịn ăn nhịn nói
chờ ngày
cộng sản sụp đổ mà
thôi.
Trái cam có nhiều
kích thước, thường là tròn có khoảng 10
múi. Khi chín, vỏ
ngoài đổi
thành màu cam rực rỡ, có
lẽ vì thế nên
người ta
mới gọi là
trái cam! Thế nhưng ở vùng
khí hậu nhiệt đới, một số loại cam
dù chín nhưng da vẫn giữ màu
xanh lá cây. Có những loại cam
đột biến tự
nhiên không hột, nhưng đa số thì
các người trồng phải
nghiên cứu,
dùng kỹ thuật
kinh nghiệm để các
loại
trái cây có ít hột, dễ ăn hơn.
Loài cam có thể lai
giống giữa bưởi
Pomelo (Citrus maxima) và quýt (Citrus reticulata). Cùng chi họ nhưng trái Citrus Sinensis được phân loại là
cam đường,
trong khi loại cam
Citrus Aurantium được gọi là
loại cam
đắng
(bitter orange). Cam đắng
dùng trong thuốc Bắc như chất
kích thích và chống
thèm ăn, có lẽ vì
nó làm đắng miệng
quá không muốn ăn cái gì khác!
Cam được ăn tươi hoặc ép
lấy nước,
làm mứt,
nhân bánh, ép tinh dầu thơm trong vỏ cam.
Sách đoán điềm giải mộng bảo rằng nếu mơ thấy
mình đang ăn những quả cam
ngon ngọt, điều này
cho thấy
mình đang rất hài
lòng về những gì
mình có. Khi mơ thấy
mình mua cam tặng
cho người
khác, đó là dấu hiệu tốt
trong việc cải thiện các
mối quan hệ tình
cảm. Nếu mơ thấy quả cam
hoặc
quýt có thể đánh số đề là
87 - 90.
Còn cây Quýt, trong khoa học có
tên là Citrus Reticulata Blanco, thuộc chi
họ Cam Quýt. Ở Việt
Nam, quýt được trồng khắp nơi với nhiều giống và
chủng loại
khác nhau.
Quả quít
hình cầu hơi dẹt,
màu vàng da cam hoặc ửng đỏ, vỏ mỏng,
múi không dính nên dễ lột. Vỏ quít
phơi khô cho thơm nhà, đuổi
loài gián đi xa hoặc bỏ thêm
vào chè đậu nấu rất thơm. "Vỏ quít
dầy,
móng tay nhọn"
là câu ví von ông bà ta rất hay
dùng. Ông bà cũng
hay chép miệng
"Quýt làm cam chịu"
ý nói có những
chuyện người
trong nhà làm nhưng mình bị liên
lụy, con cái gây đau khổ cho
cha mẹ.
Quýt bán trên thị trường thường được gọi tên
theo vùng trồng,
hoặc
theo hình dáng và độ ngọt, chẳng hạn
quýt mật Nam
phong, quýt Tàu Tứ
Xuyên, Quảng Đông, rồi
quýt đường,
quýt tuyết,
quýt lô v.v...
Nói về hiếu thảo với cha
mẹ, thì chắc quí
vị còn nhớ chuyện Lục
Tích ăn cắp
quít. Chuyện xảy ra
vào đời Đông Hán, có cậu bé
tên là Lục
Tích mới 6 tuổi mà đã biết thương cha mẹ. Một hôm
Tích được
theo cha đi ăn tiệc, thấy có
quít ngon, Tích không dám ăn hết, để dành
mấy múi đem về cho
mẹ. Ai cũng
khen Lục
Tích là người con
chí hiếu.
Khác với
quít một
chút là trái quất, miền Nam
gọi là tắc, nhỏ hơn, thơm hơn, sai trái hơn. Cây quất hay
được trồng
làm cây cảnh,
thậm chí
làm bonsai, thường trưng bày vào dịp Tết vì
là biểu tượng của may
mắn, sinh sôi nảy nở, lại có
màu sắc rất đẹp. Đông Y hay dùng quả quất như một vị thuốc chữa các
chứng bệnh như viêm họng, lạnh bụng, cảm...
Tiếp sau
đây xin kể câu
chuyện
liên quan đến cây
quất
này. Chuyện là
khi Án Tử sắp
sang nước Sở để dâng
quà, gọi là đi sứ, thì
vua Sở bảo cận thần rằng:
Án Tử là một tay
ăn nói giỏi nước Tề, nay
sắp sang đây, ta muốn làm
nhục, có
cách gì không?
Cận thần bèn
thi hành kế hoạch.
Khi đang tiệc, có
hai tên lính điệu một người bị trói
vào.
Vua giả vờ hỏi:
Tên kia tội gì
mà phải
trói thế?
Lính thưa: Đây là người nước Tề phải tội ăn trộm.
Vua nhìn Án Tử mỉa
mai: Người nước Tề hay
trộm cắp lắm nhỉ!
Án Tử đứng dậy trả lời:
Chúng tôi nghe cây quất mọc ở đất
Hoài Nam, thì là quất ngọt, đem sang trồng ở đất
Hoài Bắc,
thì hoá quất
chua. Cành, lá giống
nhau mà quả
chua, ngọt
khác nhau là tại thuỷ thổ khác
nhau. Nay dân sinh trưởng ở nước Tề
không ăn trộm,
sang ở nước Sở thì
sinh ra trộm cắp. Có
lẽ cũng tại vì
cái thuỷ thổ khác
nhau nó xui khiến ra
như thế chăng!
Vua Sở bị
"quê một cục"!
Trở lại với
chuyện đời
nay, một số người làm
vườn thấy cam
và quýt tuy cùng họ với
nhau, nhưng nếu trồng
chung một vườn thì
cam sẽ kém
ngon, còn quýt quả to hơn, nhưng vị của nó
cũng đã
khác đi rồi. Vì
thế, muốn có
cam hay quýt thuần chủng,
giữ được hương vị
riêng thì phải trồng
khác vườn. Quả thế, nhà
bạn tôi ít đất,
nên anh trồng khổ qua
và bầu
chung giàn, kết quả trái bầu bị lai
chất đắng.
Bây giờ xin
nói tiếp
chuyện
trái chanh. Chanh nhỏ hơn cam quít và rất
chua, dù ngày nay đã có loại
chanh khá ngọt, có
bán ở các
chợ.
Ca dao thì nhắc tới
chanh nhiều lắm:
"Chừng
nào đá nổi,
vung chìm
Muối
chua chanh mặn mới tìm
được
em"
Hoặc
câu: "Con gà cục tác
lá chanh", ý nói khi luộc gà
phải có
lá chanh mới thơm ngon, hợp khẩu vị. Tôi
thì thích luộc ốc có
bỏ lá chanh vào, thơm át đi mùi tanh của ốc.
Ông bà xưa cũng
chia sẻ nỗi niềm:
"Khen ai khéo dỗ khéo
dành
Chanh chua bậu chuộng,
cam sành bậu
chê"
Hoặc:
"Chanh chua thì khế cũng
chua
Thương
nhau ruột thịt
ganh đua làm gì"
Riêng câu: "Chanh bán có mùa, khế bán
quanh năm" thì
khá khó hiểu.
Tôi phải hỏi một người
"túc nho", anh giải
thích là chanh và khế đều
chua như nhau, nhưng khế thì
luôn có sẵn,
chanh thì phải đợi tới mùa
mới có. Tức là
ông bà ta "warning"
ai ưa chuộng
cái hào nhoáng bên ngoài thì cũng chỉ được một đoạn ngắn mà
thôi. Tôi thích câu này lắm,
mong quý ông đặc biệt lưu ý!
Phe liền ông
cũng "chế"
ra câu ca dao này để bào
chữa cho
tính lãng mạn trăng hoa của
mình:
"Chua lắm thì
cũng bằng
chanh,
Làm trai ai chẳng sở
khanh đôi lần.
Người ta
cũng chê "lanh
chanh như hành không muối",
lanh chanh ở đây là động từ,
không có chất
chua trong đó!
Về dinh
dưỡng,
chanh hỗ trợ sức khỏe tim
mạch, có vitamin C dồi
dào, giúp kiểm
soát cân nặng,
ngăn ngừa sỏi thận, chống lại bệnh
thiếu
máu, giảm hôi
miệng,
trị cảm sốt, nhức đầu và
làm sạch vi
khuẩn. Vỏ
chanh còn có tác dụng hạ sốt khi
bị sốt
rét, nhưng đừng sử dụng
quá mức có
thể dẫn đến bệnh
loét dạ dày.
Giống
chanh Phật Thủ có
tên khoa học là
Citrus Medica tức là
chanh hình ngón tay, nhìn rất đặc biệt.
Ngoài ra có một loại
trái tên là chanh Dây - Passion Fruit. Chanh dây là loài dây leo giàn tên khoa
học là Passiflora Edulis, không thuộc
dòng họ
chanh thông thường
tuy cũng có
vị chua. Giống
này có nguồn gốc ở Nam
Mỹ, được pha
chế làm
nước uống,
làm hương vị cho
kem, nhân bánh với vị chua
đặc biệt và
mùi thơm dễ chịu.
Lại có
chanh "não người",
gốc từ Thái
Lan, vỏ sần sùi
như óc người. Hoặc
chanh cẩm thạch, vỏ có sọc
xanh trên nền
vàng, ruột lại màu
hồng nhìn rất đẹp.
Để kết luận cho
phần phiếm luận về dòng
họ "Citrus" này, tôi xin dùng một câu
danh ngôn khá hay, uớc gì
áp dụng được thì
rất tốt: "Nếu đời cho
ta một quả
chanh, hãy pha thành ly nước
chanh để uống". Đúng thế, chất
chua cần có đường để giải bớt cái
gắt. Ngọt
ngay như đường
thì cũng dễ ớn, đem tới bệnh tiểu đường,
hãy kết hợp,
hài hòa để có được kết quả tốt nhất. Dĩ
nhiên là không dễ, nhưng cũng
không có nghĩa là
không bao giờ làm được. Tất cả tùy
thuộc vào
sự kiên trì, cố gắng của
chính mình.
Chúc bạn
luôn vui tươi như khi được
"Uống ly
chanh đường, uống
môi em ngọt"
Nguyễn Ngọc Duy Hân











No comments:
Post a Comment