Chiếc lá cuối cùng
phai rồi sắc đỏ
vùi ngập tuyết giăng
đông tràn đến ngõ
ánh buồn sân cỏ
Tình đã mông lung
vóc gầy vàng võ
mỏi mòn hơi thở
ân ái đã ngưng
dẫu tình chưa tỏ
tiễn tình đã vỡ
nước mắt rưng rưng
cõi sầu tao ngộ...
ánh chiều vàng hiu hắt
dương cầm bỗng lặng thinh
hanh lang dài lạnh ngắt
thở hơi dài sắp tắt
sao bóng tối lung linh
vẫn soi mòn vết cắt
cúi mặt nhìn xuống đất
ta thua mãi cuộc tình
tiếng than nào trong vắt
bóng Chúa gầy trên vách
bỗng thương Chúa nhiều hơn
hiểu nỗi buồn cao ngất
Có Chúa chùi nước mắt
Xin được học chữ Tình
Cho đi là quý nhất
Yêu thương dù đã mất .....
mình sẽ mất nhau
buồn cho ngày tháng
qua mau
rã rời
Biết đâu
nước mắt chằng rơi
tiếc cho tình đã
xa vời
thiên thâu
Biết đâu
em chẳng qua cầu
ra đi lặng lẽ
đêm sâu rất dài
Biết đâu
tỉnh giấc ngủ say
thấy quỳnh héo úa
thấy ngày đã xa
Biết đâu
ta sẽ về nhà
đem thơ ra trả
cắt hoa đang trồng
Ngọc Hân
nở giữa mùa đông
cánh tàn run rẩy
nhưng lòng
vẫn thương....
bướm tím ghé chơi
cánh vờn
ướp mật
buông lơi
cung đàn
Có em
xõa tóc bên đàng
bướm về ghé đậu
trên làn tóc thơm
Có ta
giấc ngủ cô đơn
thấy em ảo mộng
chập chờn
hóa thân ...
Áo tìm bỗng rộn ràng
Hoa thơm mùi ngát mật
tưởng mùa xuân đã sang
Áo tím với hoa vàng
giọng ca nào ấm áp
ru hạ mới vừa sang
ghé thăm vườn địa đàng
Áo tìm chìm trong mộng
Thu cũng nhẹ nhàng sang
Áo tím rũ cung đàn
tiếc thương ngày tháng cũ
để lạnh lùng đông sang...
nhìn xuống trái tim
của ai lạ hoắc
gởi trong tim mình
bâng khuâng
tay chắp nguyện xin
cho chung lồng ngực
cho mình
thương nhau
như thể chiêm bao
ôm lồng ngực rỗng
lao đao khóc cười
Sao em
lại nỡ đùa chơi
trái tim mất chỗ
chưa vơi ngóng chờ
lạc vận bài thơ
cung đàn lỗi nhịp
tim ngơ ngác sầu
Cúi xuống
là một vực sâu
ngước lên cao ngất
đỉnh sầu chơi vơi
lỡ nhịp
suốt đời ...
mình chẳng gặp nhau
chôn thương
vùi nhớ
kiếp sau
xin chở
Đành rằng
ruột rối như tơ
ngắm trăng
trăng vỡ
làm thơ
thơ sầu
Đành rằng
tháng bẩy mưa ngâu
vẫn không gặp gỡ
sao lòng
vẫn mơ ...
tình mãi hư không
cõi lòng đã lạnh
buồn trông
tơ vò
Ngỡ rằng
con nhện giăng tơ
chỉ cho cái kiến
ngây thơ vướng vào
Ngỡ rằng
quên chuyện chiêm bao
mà sao thức giấc
hư hao ý sầu
Nhện ơi
giăng mối
tình sầu
cho ta mắc cạn
biết đâu lối về?
No comments:
Post a Comment