Huy nhất định bỏ Montreal về Cali sinh
sống, dù cháu đang có việc làm tốt, đang chuẩn bị cưới vợ, mua nhà xây
dựng tương lai tại xứ lạnh tình nồng này. Cháu còn trẻ, đi xa lập nghiệp cũng
không sao, nhưng tôi biết tánh cháu, coi vậy mà rất yếu đuối, dễ xuống tinh thần. Còn bà con anh em ở đây nữa, sống một mình như vậy cũng buồn.
Khi tôi dè dặt khuyên can thì Huy uất
ức trả lời:
-Cháu hiểu dì thương cháu, dì nói đúng,
nhưng cháu hận tuyết lắm, cháu phải sống nơi nào không có tuyết! Ít nhất trong mấy năm sắp tới...
Tôi thở dài. Tôi hiểu Huy, tôi cũng sợ
tuyết, biết nói sao bây giờ.
Ba của Huy vừa chết bất đắc kỳ tử. Hôm
ấy Montreal bão lớn, tuyết phủ đầy. Vì không lường được sức khỏe mình, ráng hết
sức xúc cho xong nên ba của Huy đứng tim chết tại chỗ. Trước đó ông có hỏi Huy
giúp cào tuyết, nhưng Huy có hẹn đi xem phim với bạn, nên ậm ừ bảo chiều về mới tính rồi lái xe đi mất.
Tôi rất gần gũi với Huy nên hiểu cháu, cũng như bao thanh niên sanh ra và lớn
lên ở hải ngoại này, nói chung các cháu học giỏi, thật thà dễ thương nhưng thoải mái, ham chơi, chuyện gì cũng từ từ ít biết
lo như bậc cha mẹ. Chuyện xảy ra chẳng ai ngờ, không ai muốn ..... Tôi lại thở dài.
Thật ra Huy không nên hận tuyết, nếu có
thì nên suy nghĩ về tính lề mề, lười biếng của mình. Tôi cũng vậy, biết bao lần
tôi đã trễ nải, ngại khó không làm việc tích cực. Hồi trẻ tôi cũng làm biếng có
hạng, hằng ngày không chịu học bài, đến lúc gần thi phải uống cà-phê đặc quẹo,
thức trắng cả tuần gạo bài mà vẫn không kịp. Nhiều chuyện cần làm, tôi ươn lười
bỏ qua làm mất bao cơ hội. Biết bao lần tôi nhủ mình đi thăm người này, làm
chuyện kia, nhưng rồi lại để quá trễ.
Bây giờ mỗi khi nhìn tuyết, mỗi khi nhớ
tới Huy, tôi sẽ ráng nhắc nhở mình siêng năng tích cực hơn. Tôi nhìn ra bầu
trời tuyết trắng mênh mông, chắp tay cầu nguyện….
Nguyễn Ngọc Duy
Hân
No comments:
Post a Comment