Má tôi phải vào bệnh viện mổ chân, nên tôi lấy 2 tuần nghỉ hè vào nhà thương chăm sóc bà. Những ngày ở bệnh viện thật sướng, ngoài việc trò chuyện với bà, thông dịch với bác sĩ y tá, tôi mang theo cả đống sách báo để đọc. Má không ăn được thức ăn “Tây”, nên tôi mang cơm, mua phở vào cho bà, còn tôi thì “thầu” phần ăn của bà do nhà thương cung cấp. Ngoài khoai nghiền, thịt bò thịt gà bổ dưỡng, còn các món tráng miệng ngọt mát, lúc về bảo đảm tôi sẽ lên cân.
Được biết trong bệnh viện có anh bạn nằm cả năm nay vì bị tai biến bán thân bất toại, nên những khi má ngủ tôi đến thăm anh. Anh thay đổi rất nhiều, chỉ một thời gian ngắn không gặp mà anh xuống sắc thấy rõ. Suốt ngày anh nằm trên giường, run run sử dụng được một tay, nói thì ngọng nghịu khó khăn. Có tôi tới trò chuyện anh vui lắm, say sưa kể chuyện, nào là thời oanh liệt trong quân đội, nào là lúc còn trẻ đi tán gái, phá phách trong trường như thế nào. Anh chia sẻ ước mơ muốn thành nhà văn của mình, nhưng với tình trạng sức khỏe này, giấc mơ sẽ không thành sự thật. Tôi cũng không biết nói gì hơn để an ủi anh, chỉ lắng nghe tán đồng, lòng thoáng ngậm ngùi.
Hai tuần lễ rồi cũng trôi qua, má tôi đã bình phục nên chúng tôi chuẩn bị về nhà. Tôi lên chào từ giã anh, anh thoáng buồn nói:
- Có em tới thăm anh thật vui, em như cô thiên thần Chúa gởi tới cho anh. Bây giờ thiên thần bay mất, anh lại tiếp tục nói chuyện một mình với Chúa.
Lần đầu tiên có người ví mình như thiên thần. Tôi chợt nhớ hồi bé, Giáng Sinh năm ấy xứ đạo tôi chọn hai chị em sinh đôi xinh đẹp làm thiên thần quỳ bên hang đá. Nhìn hai chị với đôi cánh trắng muốt, tôi ước ao mình có lần được hóa trang làm thiên thần, nhưng đó chỉ là giấc mộng. Giờ đây bỗng nhiên tôi được phong làm thiên thần - dù không mang cánh. Mà muốn làm loại thiên thần này dễ lắm, chẳng phải làm gì, chẳng phải nói gì, chỉ cần yên lặng thông cảm lắng nghe.
|
Trịnh Tây Ninh
No comments:
Post a Comment