Sub Label Menu bars



Tâm sự cái đồng hồ

Tôi là cái đồng hồ báo thức trong nhà ông chủ. Những cái đồng hồ khác không biết thân phận ra sao, riêng tôi thì hẩm hiu lắm.

Bà chủ không cần tôi, sáng nào bà cũng dậy sớm trước khi tôi reo, rồi vội vã đi làm. Tài thật, bà ốm nhom thường phải thức khuya, nhưng bản tính hay lo nên luôn bật dậy trước khi đồng hồ reo. Riêng ông chủ thì tôi có hét hò khản cổ ổng cũng cứ ngủ. May lắm thì ông mơ màng bật nút “snooze” ra lệnh cho tôi 15 phút nữa reo lại, nhưng inh ỏi bao nhiêu lần rồi cũng vô hiệu. Ông mệt quá mà, ngủ mới vài tiếng làm sao dậy nổi! Nhiều bữa biết ông có hẹn quan trọng, tôi ước mình có tay để khều vai ông, nhưng tôi chỉ là cái “đổng” bé nhỏ. Ông trễ hẹn thường xuyên và đổ thừa tại tôi không làm việc, định liệng tôi đi mua đồng hồ khác mắc tiền hơn, kêu to hơn. Lạ ghê, con người thường không thấy cái sai của mình, luôn tìm cách đổ lỗi cho kẻ khác!

Ai nói tôi là vật vô tri vô giác, tôi cũng biết buồn đấy. Thấy ông bà chủ bận rộn bị tiền hành tôi xót ruột lắm chứ. Ông bà làm việc như điên, ngày nào cũng mười mấy hai chục tiếng. Có bữa ông chỉnh đồng hồ báo thức lúc 5 giờ sáng, tôi reo rất đúng giờ, nhưng ông thức trắng đêm lúc đó còn chưa ngủ, tiếng đánh thức của tôi trở nên lãng nhách! Ông bà ở nhà to, lái xe đẹp nhưng cực khổ hơn ai hết, lúc nào cũng quýnh quáng căng thẳng. Có lúc bà bực ông nên tức giận liệng tôi xuống đất, tôi đau điếng may mà không bể. Khi nhiều việc quá giải quyết không xuể, ông bà nóng nảy gây gỗ nhau, nặng lời với người chung quanh ai cũng ghét.

Tôi chợt nghĩ nếu mình sinh ra làm thân con gà trống coi bộ ích lợi hơn. Sáng thì gáy ó o cũng làm công việc đánh thức của đồng hồ, trưa rảnh thì đi ve vãn các mụ gà mái, chết thì còn cho thịt nấu cháo gà, hầm cà-ri. Làm cái đồng hồ trong nhà ông chủ thật vô duyên. Ấy, hay vì tên tôi có dính líu tới chữ “Hồ” - tên của người mang chủ nghĩa Cộng Sản về làm hại dân hại nước - nên mới bị ghét, số phận mới ra như vậy?!!.


Nhưng xét tới cùng, kiếp đồng hồ vẫn còn tốt hơn thân phận ông bà chủ tôi. Làm người mà tự chọn cho mình cuộc sống vô lý như vậy, không đáng tội nghiệp lắm sao? Tôi sinh ra làm kiếp đồ vật, tôi không thể làm gì hơn. Ông bà chủ làm người, chuyện này cũng không chọn lựa được, nhưng họ có thể tìm cho mình cách sống khôn ngoan hơn, chừng mực hơn chứ. Ôm đống tiền mà không có giờ xài, không giúp đỡ ai thì có tiền để làm gì!? Làm quá không có giờ ngủ rồi đổ bệnh thì sao. Tôi say sưa lý luận, khuyên can chưa hết ý thì ông chủ vói tay tắt đồng hồ ngủ tiếp, không cho tôi reo.

Trịnh Tây Ninh


No comments:

Post a Comment