Sub Label Menu bars



Những viên sỏi nhỏ trên con đường lớn

Tâm tình khi nhìn lại cuộc đời mình, kiểm điểm lại vài việc đã qua
Quay đi quay lại mà đã hơn 20 năm lưu lạc xứ người. Thời gian trôi đi mau quá, mới ngày nào còn bé tí, còn ngồi chơi búp bế say sưa, còn nhõng nhẽo đeo theo mẹ đi lễ mỗi ngày - chỉ vì muốn được mẹ thương - không phải vì yêu mến Chúa thật sự, mà bây giờ tôi đã quá tuổi trung niên, con cái gần đến tuổi trưởng thành. Nhiều khi thấy mình mệt mỏi, già cỗi hẳn từ trong tâm hồn đến thể xác.

Có những lúc lái xe trên xa lộ rộng lớn, hay ngồi họp trong hãng với những người ngoại quốc to lớn, xa lạ, tôi thấy mình như đang ở trong mơ. Cuộc sống và thời gian đã làm tôi thay đổi khá nhiều - chỉ giống ngày xưa ở chỗ vẫn còn khờ khạo và mau nước mắt.  Những cơn gió lộng thổi về làm tôi se sắt, Ôi xứ lạ, ôi quê người! Hơn bốn mươi năm cuộc đời trôi qua, tôi đã làm được gì và sẽ phải làm gì?

Tôi nhớ lại thuở mình còn thơ ấu - Rất ngô nghê và bình lặng dù cái yên bình có được là vì không hề biết rằng đau khổ, bất công vẫn diễn ra đó đây. Rồi những ngày mới lớn, tôi đã rất hăng hái đi tìm chân dung cuộc sống. Có những lúc tôi vui mừng phấn khởi thấy đời là một màu hồng sáng chói, khi may mắn đạt đến những mục tiêu dự tính. Có những lúc tôi đã thất vọng tràn trề, thấy mình cô đơn và yếu đuối không nơi nương tựa. Tôi quên hẳn sự quan phòng của Chúa, tôi trách cứ sự bất công của cuộc đời. Có khi tôi muốn đắp tai ngoảnh mặt làm ngơ ' Nhân sinh là thế ấy!' Để mặc cuộc sống cuốn xô. Tôi sống rất thụ động ngu ngơ, niềm tin và sự phó thác hầu như không còn. Thời gian ấy tôi thích tìm đọc những sách triết lý Đông phương, nghe giảng về kinh Phật và thấy hoang mang, lạc lõng trong nhà thờ mỗi Chúa nhật. Cũng may thời gian ấy trôi qua rất nhanh. Biến cố 1975 và những khó khăn trong cuộc sống với Cộng sản làm tôi khôn ngoan già dặn hơn, và tôi tìm lại niềm tin nơi Chúa, cảm nghiệm được tình yêu thương chan chứa của Ngài dành riêng cho tôi và gia đình.

Tôi nhớ về những ngày tháng bom đạn, chiến tranh, chui rút dưới hầm trú ẩn để tránh pháo kích. Thỉnh thoảng có tiếng khóc nỉ non của gia đình bên cạnh khi nghe tin người thân tử trận không về. Tôi nhớ về những ngày tháng nhục nhằn gian khổ sau ngày 30 tháng 4, dù bất mãn chế độ nhưng vẫn phải đóng kịch, sống cho qua ngày. Tôi nhớ cảnh thăm nuôi trong trại cải tạo, những cảnh ly tán, chết chóc, đói khát.trên đường vượt biển. Ngày đặt chân đến trại tị nạn Galang, tôi đã thấy những áp bức, bất công của người Indonesia đàn áp dân Việt trong trại. Tôi đã thấy người mình xu thời, cõng rắn cắn gà nhà. Những bạn gái ngây thơ vì hoàn cảnh, chút lợi nhuận mà phải cam lòng làm những chuyện không muốn. Tôi đã thấy những người đàn ông phải ra đi một mình, vì chút yếu lòng với nỗi cô đơn tại chỗ mà đành gán ghép trong chút duyên hờ, để rồi sau này bị rơi vào cảnh gia đình lở dở khó xử.... Tôi nhủ lòng phải chiến đấu, phải khác với mọi người (!), phải vượt trên hoàn cảnh, cố gắng học hành, làm được những chuyện đáng kể! Tôi chăm chú học Anh văn, hăng hái tham gia công tác Đoàn Thanh niên trong trại, những tưởng sẽ vui với những gì mình làm được, nhưng vẫn thấy trống trải, thiếu sót, phần nào thấm thía sức mình chỉ có vậy. Sang đến Mỹ, tôi đi học, đi làm thêm, mỗi ngày ngủ rất ít, ăn uống không bao nhiêu, quyết tâm kiếm tiền và học xong để có thể giúp đỡ gia đình, bạn bè ở quê nhà. Do không cân bằng trong việc dùng sức, nghỉ ngơi, tôi ngã bệnh. Tiền chưa kiếm được mấy đồng, thì bố mẹ già ở VN qua đời. Tôi kiểm nghiệm được rõ hơn cái bất lực của mình, hiểu ra rằng mình nho nhoi, yếu đuối, cần sự an ủi, trợ giúp của Đấng tối cao. Tuổi trẻ của tôi đã rất nhiệt thành, nông nổi, và dĩ nhiên thiếu những kinh nghiệm, hiểu biết nên đã thất bại rất nhiều.

Dù gì đi nữa, tôi luôn nhủ lòng -  Mình phải chiến đấu trong mọi hoàn cảnh, vươn lên chu toàn bổn phận với bản thân, gia đình và góp phần xây dựng một cộng đồng VN bé nhỏ nhưng đoàn kết yêu thương. Nhưng cuối cùng xét lại, có lẽ trong tôi chỉ còn một chút lòng thành - và chỉ có thế. Dù tôi thiết tha muốn nói, dù tôi thiết tha muốn làm - dù là những công việc bé nhỏ, dù là những dòng chữ ngại ngùng để nhìn lại chính mình. Những gì sẽ đến và những gì đã qua đi, thái độ và trách nhiệm mình phải như thế nào? Làm sao để không thấy rằng quá khứ là một dấu chấm than, và tương lai không là một dấu chấm hỏi to tướng? Tôi ước mong mình là viên sỏi nhỏ mong manh, nằm khiêm nhu nhưng không thể thiếu trên con đường vạn dặm.
 
Dù muốn, nhưng tôi ít khi tham gia vào các sinh hoạt của cộng đồng người Việt. Khi lấy chồng và dọn về Toronto, sinh con, chăm sóc gia đình, tôi tự cho phép mình tách rời khỏi những việc chung, ngày ngày chăm chỉ thay tả, pha sữa cho con. Thỉnh thoảng tôi có đi dự lễ chào cờ ngày 30 tháng 4, thấy lòng tràn dâng niềm xót xa, uất hận của kẻ ly quê, mất nước. Trong khi hát bài quốc ca, tôi thường ứa nước mắt nhớ về những ngày còn thơ ở quê nhà, dù nghèo khổ nhưng đầy đủ mẹ cha, ông bà, tự do trên đất nước của mình. Tôi nhớ những gói xôi, những mẩu khoai mì luộc nước dừa thơm phức được ăn mỗi sáng, nhớ những đứa bạn ngây thơ, những thầy cô đáng kính ... Đôi khi tôi giận mình vì có một trí nhớ khá tốt - nhớ cả những gì đáng lẽ phải quên đi.

Khi con cái đi học, bắt đầu khôn hơn, tôi có thêm được chút thì giờ để tham gia một vài sinh hoạt trong cộng đồng và giáo xứ. Nhưng sự nhiệt thành và thiện chí không hẳn là yếu tố sẽ đem lại ích lợi, niềm vui trong công việc. Vợ chồng tôi đã nóng nảy, cãi cọ nhau vì bất đồng ý kiến và mệt mỏi. Đối với anh em, có lẽ vì muốn đạt đến mục đích tốt nhất cho việc chung, nên đã có hiểu lầm, giận hờn vì cách làm việc và cái nhìn khác nhau. Tệ hơn, tôi cũng đã thấy được một vài cá nhân thiếu thiện ý, vì chút tự ái cá nhân mà gây chia rẽ nội bộ, trở ngại cho Đoàn thể, công việc chung. Tôi đã chán nản và thất vọng. Tôi đã từng nhủ lòng sẽ bỏ mặc mọi sự, chỉ lo cho mình và gia đình mình là đủ. Rồi lại khi ấy, chính tôi cũng thấy những gương hy sinh, chịu đựng, kiên trì của bạn bè, anh em, và được họ nâng đỡ, lôi kéo vào những sinh hoạt chung trở lại. Tôi thấm thía câu nói của Thánh Phaxicô thành Assisi 'Hãy trả lại sự buồn phiền cho ma quỷ, vì chỉ có ma quỷ mới có đủ lý do để buồn phiền'.

Trong một lần Hội chợ Tết của cộng đồng, gia đình tôi cũng có tham gia trong gian hàng cứu lụt của một Hội đoàn. Chúng tôi không quen biết nhau từ trước, không cùng tôn giáo, tuổi tác, nghề nghiệp nhưng vì sinh trưởng ở cùng một tỉnh lỵ nên đã hợp tác với nhau trong các công việc cứu trợ, xã hội. Chúng tôi cùng nhau chuẩn bị, sắp xếp công việc. Mọi chuyện tương đối tốt đẹp, gian hàng có vẻ thu hút, quỹ cứu lụt bắt đầu có thì một chuyện không may xảy ra. Có hai trẻ em Việt nam vào khoảng 14 tuổi đã cầm dao đâm nhau trong Hội chợ, và cảnh sát địa phương đã cấm không cho gian hàng tiếp tục hoạt động, vì dù sao cách gây quỹ của chúng tôi cũng có dính líu tới trò chơi đặt tiền, ăn thua. Những con em trong Hội đi bán hoa hồng gây quỹ cứu nạn nhân bão lụt cũng bị rầy la, xua đuổi nặng lời, cấm bán hoa bên Hội trường văn nghệ vì Ban tổ chức không muốn khán giả đem hoa lên tặng các ca sĩ, gây trở ngại trên sân khấu. Tôi thật sự mệt mỏi và chán nản, thiện chí tiêu tan, quyết định năm tới sẽ không tham gia gian hàng Hội chợ nữa. Năm nào Việt nam cũng bị thiên tai bão lụt, lòng nhân ái cũng phải tiêu hao vì đồng tiền kiếm được ngày càng khó khăn. Tối về, nghe đứa con trai út cầu nguyện chân thành trước bữa ăn mà tôi muốn rơi nước mắt. Cháu cảm ơn Chúa đã cho ngày qua làm được việc tốt, có ý nghĩa, và cháu xin Chúa cho năm sau đi bán hoa đừng bị người ta chửi mắng, xua đuổi nữa để bán được nhiều bông. Tôi ngạc nhiên hỏi con chưa mệt, chưa chán nản sao mà còn tính chuyện năm tới tham dự gian hàng. Nó hăng hái nói mình phải ráng lại lần nữa chứ mẹ. Năm tới mình sẽ có kinh nghiệm hơn và sẽ tổ chức khéo léo, kỹ càng hơn để tránh những khó khăn như năm nay. Tôi cảm kích lòng nhiệt thành và can đảm của cháu. Tôi xúc động nhìn đôi bàn tay non trẻ trầy trụa vì bị gai đâm. Chúng đã mua hoa giá sĩ chưa cắt gai, chưa bó lại, tự gói lấy để giá vốn được rẻ. Tôi nhớ cảm giác thất vọng, não nề của mình ban chiều khi thấy 2 trẻ cầm dao đâm nhau và bị bắt đem đi. Tôi biết chuyện này hôm sau sẽ được báo chí khai thác, người đọc sẽ thấy chán nản vì tuổi trẻ Việt nam hải ngoại đã làm chuyện xấu. Tôi đã quên rằng ngoài 2 em nhỏ đi sai đường, nóng nảy làm chuyện đáng tiếc, vẫn còn có rất nhiều thiếu niên VN khác đang làm những việc thiện nguyện đầy ý nghĩa. Ít nhất cũng có mười mấy em trong Hội đi bán hoa, đi trực gian hàng, cố gắng góp phần vào việc xoa dịu nỗi đau khổ của những nạn nhân, đồng bào kém may mắn. Còn biết bao em Hướng đạo, Sinh viên, Thanh niên Phật giáo, Công giáo .... đang đóng góp cho cộng đồng, sinh hoạt xã hội. Bên gian hàng đồ ăn, cũng có những người con, người em hăng hái phụ giúp cha mẹ buôn bán, kiếm tiền cho gia đình.... Tôi cũng biết một số bạn bè, nhất là những người trẻ đã không quản ngại khó khăn, tốn kém, luôn góp công sức trong việc chung mà không hề so đo, đòi hỏi một chút danh lợi, bù đắp. Tôi có quen những bác lớn tuổi, nhịn hút thuốc, uống bia để giúp người nghèo khổ và luôn luôn hoài cổ, yêu tổ quốc quê hương trên hết.

Những việc này có lẽ sẽ không được tờ báo điạ phương nào nhắc tới. Nó như những viên sỏi nhỏ trắng tinh lót trên con đường thiên lý. Nếu tôi có cơ hội nhặt những hòn sỏi này lên ngắm nghía, sẽ thấy chúng tròn trịa xinh đẹp dường bao. Có vài chục Linh mục tu sĩ làm việc xấu liên quan tới việc lạm dụng tình dục, nhưng còn biết bao trăm ngàn giáo sĩ luôn thanh sạch, hy sinh, hiến dâng đời mình để làm lợi cho đời sống tâm linh mọi giáo dân. Tôi hiểu được mình cần lạc quan, nhìn vào những khía cạnh tốt của cuộc sống mà phấn khởi vươn lên, không bi quan thất vọng. Tôi biết mình nên vững tin vào thế hệ mới, vào tuổi trẻ với những tinh hoa hấp thụ được của cả Đông và Tây, cũ và mới, của những người trẻ tương lai không biết gian dối, hận thù.

Tôi đã hiểu được phần nào những cá tính, cách sắp xếp công việc, hoàn cảnh sống khác nhau không là trở ngại trong việc chung. Miễn là mình biết hòa đồng với mọi người, đặt lợi ích chung trên tất cả thì kết quả sẽ tương đối tối đẹp. Tôi không còn mong sự tuyệt đối, không bắt mọi người phải giống mình, tôi bắt đầu thực hành bài học nhẫn nại, kiên trì và lạc quan trong cuộc sống. Tôi cố gắng bắt đầu - dù là một bắt đầu đã muộn - để thay đổi trong suy nghĩ, lời nói, quan niệm sống, việc làm. Hãy là một chiến sỹ chiến đấu với chính những yếu điểm của mình. Xét lại, tôi đã được Chúa thương ban cho rất nhiều điều may mắn, tốt đẹp. Ít nhất, tôi đang sống trong một quốc gia hòa bình, tự do, văn minh. Ít nhất, tôi đã có đầy đủ tay chân, ngũ quan. Tôi đã có biết bao gương lành, ơn Thánh để noi theo, có những người bạn và những con em cùng  dắt díu nhau trên con đường làm cuộc đời có thêm ý nghĩa....

Trong năm mới này, tôi chẳng biết mình sẽ thay đổi được bao nhiêu so với năm cũ. Mẹ và các chị trong gia đình hay trách tôi lúc nào mặt mày cũng đăm chiêu như người ngớ ngẩn, không làm được việc gì ra việc gì, nhưng tôi tự an ủi, ít nhất trong tôi cũng còn được một chút lòng thành - dù chỉ có thế! Tôi thích bài hát của Trịnh Công Sơn '...Sống trong đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không ? Để gió cuốn đi ...' Dù gió sẽ cuốn đi, nhưng tôi sẽ mãi nhắc mình cố nuôi dưỡng tấm lòng, đừng để thời gian và khó khăn trong cuộc sống làm tan biến.

Trước những biến động về kinh tế, xã hội, thiên tai trong cuộc sống hiện tại, qua Đại hội Giới trẻ thế giới, vẫn còn triệu triệu những người cùng một tấm lòng, cùng hướng về một Cha chung, một mục đích tốt đẹp. Trong cộng đoàn, dù có những khó khăn nhưng mọi người đã cố gắng vươn lên trong trách nhiệm. Mong tất cả các bậc cha ông đã đi trước, những người anh, người chị, cả các bạn và các con em trẻ của chúng ta nữa, chúng ta cùng nắm tay, cùng nhìn lại để vươn lên, cùng góp chung một tấm lòng để hướng thượng, phấn khởi làm đẹp cuộc đời, có sức mạnh nào bằng sức mạnh của sự yêu thương và đoàn kết  .....

Ái Miên

No comments:

Post a Comment