Em nhỏ, áo len vàng
co ro chiều mênh mang
trên em vầng tang trắng
run theo gió cơ hàn
Em nhỏ, áo len
vàng
mùa đông chưa kịp
sangsao đưa tim hấng lấy
tuyết giá rơi phũ phàng ?
Em nhỏ, áo len
vàng
một ngày trong
lo toanđôi tay gầy lao nhọc
chưa một lần thở than
Em nhỏ, áo len
vàng
nụ cười không
bình ancuộc đời đôi mắt ướt
buồn từ thuở hồng hoang
Em nhỏ, áo len
vàng
dưới mặt trời
chói changlàm sao em tìm được
niềm vui dẫu muộn màng ?
Em nhỏ, áo len
vàng
trong đêm buồn,
lang thangđi tìm yêu thương nở
trong canh thâu vội vàng
Em nhỏ, áo len
vàng
em đã mãi lang
thangtuyệt vọng và gục ngã
biến thành đóa Hoàng Lan
Trịnh Tây Ninh


No comments:
Post a Comment