bay lên tầng cao
ta đứng nghẹn ngào
môi khô bật máu
Cơm áo lao đao
nụ cười xanh xao
chỉ tay nát nhàu
mình khổ như nhau!
Dẫu bóng bay cao
với gió xôn xaolòng vẫn dâng trào
thấm thía niềm đau
Bong bóng nghiêng chao
rớt xuống vực sâumột nốt nhạc sầu
nhặt để riêng trao...
Trịnh Tây Ninh

No comments:
Post a Comment