Chút
suy tư về việc hướng dẫn các em
Một câu chuyện khá hi hữu
đã xảy ra ở Mỹ gần đây, là có 1 bà mẹ đòi kiện trường và cô giáo vì con gái của
bà mới 3 tuổi mà đã biết nhận diện chữ O. Nghe qua thì rất vô lý, sao không cảm
ơn cô giáo mà lại đòi kiện! Nhưng ý của bà mẹ ở đây là trường đã dạy con nít
quá sớm, tuổi của nó nhìn chữ O chỉ nên hiểu là vòng tròn như trái trứng. Bà
muốn báo động là giáo dục trẻ em ngày nay cần được chú ý hơn, đừng để trẻ em
thành trái chín ép trước thời hạn, nhất là việc dạy về tính dục trong trường học.
Chúng tôi cũng có quen vài
gia đình cha mẹ là giáo sư, y tá... Họ không cho con cái xem TV trước 5 tuổi, mà
bắt chúng đọc sách, nghe tiếng sóng biển, gợi trí tưởng tượng và rất cứng rắn
không cho trẻ em tiếp xúc với phim ảnh, chơi games điện tử... cho tới khi đủ tuổi.
Tôi có theo dõi các gia đình này mấy năm nay và thấy các cháu rất ngoan, có cá
tính, thích đọc sách, điểm ở trường được cao.
Vậy trước sự phát triển
vượt bậc của khoa học kỹ thuật, đặc biệt trí tuệ nhân tạo AI, chúng ta nên làm
gì để giúp các cháu? Làm sao để hiểu về trí tuệ nhân tạo mà không lạm dụng, làm
sao đối phó bạo lực học đường? Làm sao để dạy trẻ đúng tuổi, đúng trình độ, đúng
hoàn cảnh... Tất cả là vấn đề lớn cần được quan tâm nhiều hơn.
Cách đây 30
năm, nếu một đứa trẻ tò mò muốn biết tại sao trời mưa, thì cha mẹ bảo con hãy ra
thư viện tìm sách để đọc, hoặc hỏi thầy cô. Quả thế, khi xưa trường học chủ yếu
dựa vào thầy cô và sách vở. Học sinh được rèn luyện sự kiên nhẫn: tra từ điển,
ghi chép từng dòng, làm đi làm lại một bài toán cho đến khi hiểu. Nhưng ngày
nay, chỉ cần vài giây gõ vào màn hình, trí tuệ nhân tạo (AI) sẽ trả lời ngay,
kèm theo hình ảnh, sơ đồ và cả video minh họa. Trẻ em đang lớn lên trong một
thế giới mà kiến thức nằm ngay trong lòng bàn tay, chúng có thể tự tìm hiểu dễ
dàng. Nhưng cũng chính vì thế chúng ta lại phải đặt câu hỏi: Làm thế nào để giáo dục các em sử dụng AI
đúng cách – để hiểu chứ không lạm dụng, để phát triển chứ không phụ thuộc?
Cùng lúc
đó, một nghịch lý đau lòng đang diễn ra: trong khi khoa học tiến bộ vượt bậc,
thì bạo lực học đường và những vụ nổ súng trong trường học lại tăng cao. Hình
ảnh đáng lẽ phải thấy nơi trường học là tiếng cười, tri thức, tình bạn – thì nhiều
nơi lại nhuốm màu sợ hãi. Phải chăng trong cuộc đua công nghệ, chúng ta đã bỏ
quên trái tim trẻ thơ?
Trở lại chuyện trí tuệ
nhân tạo và trí tuệ con người, AI có thể viết văn, giải toán, soạn nhạc, thậm chí trả lời triết học.
Nhưng AI không biết yêu thương, không biết khóc, không biết xấu hổ khi làm điều
sai, và cũng không biết hạnh phúc thật sự là gì. Vì vậy, giáo dục trẻ em về AI
không phải là dạy chúng coi máy móc như một “ông thầy vạn năng”, mà phải hiểu
AI chỉ là công cụ – con người mới là chủ.
Một em
nhỏ dùng AI để viết bài tập mà không đọc lại, sẽ không trưởng thành trong tư
duy. Một học sinh quen tra cứu mọi thứ trên mạng nhưng không rèn luyện sự kiên nhẫn
và óc phán đoán, sẽ dễ thành kẻ “biết hết mà chẳng hiểu gì”. Và nếu chúng ta
không khéo, thế hệ trẻ sẽ lớn lên với bộ nhớ đầy dữ liệu, nhưng trái tim rỗng
tuếch.
Do đó,
giáo dục ngày nay phải song song hai mặt, cần dạy trẻ dùng AI, hiểu biết về khoa học kỹ thuật nhưng cũng phải dạy trẻ biết
làm người, biết sống tử tế và biết phân biệt đúng sai.
Hãy nhìn vào thực tế, với nguy cơ lạm dụng công nghệ, một số học sinh dùng AI để làm bài luận,
rồi nộp mà không hề đọc qua. Nhiều trẻ em trở nên phụ thuộc vào điện thoại, máy
vi tính, không còn khả năng tập trung khi ngồi học thật sự. Có em lại bị ảnh hưởng
các trang mạng xã hội, tham gia những thử thách nguy hiểm, trò chơi vô bổ, bắt
chước lời lẽ chế nhạo, bắt nạt bạn bè làm niềm vui.
Ngày nay,
trong kỷ nguyên trí tuệ nhân tạo, tri thức dường như quá rẻ. Một em học sinh có
thể hỏi máy bất cứ điều gì, từ công thức toán đến tiểu sử một nhân vật lịch sử.
Thế nhưng mọi người đều thấy nghịch lý là càng dễ tiếp cận tri thức, thì con
người càng dễ coi thường tri thức.
Một đứa
trẻ có thể thuộc lòng hàng trăm thông tin trên mạng, nhưng chưa chắc biết cách
suy nghĩ phản biện, không hiểu sự khác biệt giữa đúng và sai, thật và giả. Một
đoạn văn AI viết ra có thể trôi chảy, nhưng nếu các em không hiểu ý nghĩa, thì
tri thức ấy không thuộc về em.
Lạm dụng
AI, cũng như lạm dụng thuốc bổ, đều có thể biến điều tốt thành điều tai hại.
Một đứa trẻ quen nhờ máy suy nghĩ dùm, tích tắc cho ra câu trả lời sẽ mất khả
năng tư duy độc lập. Rõ ràng người lớn chúng ta ngày nay dùng máy định vị GPS lái
xe, riết rổi không thuộc đường, không hiểu phương hướng. Chúng ta dùng máy tính
nên quên cách tính nhẩm, quên các số phôn của người thân. Hồi xưa chúng ta chơi
bắn bi, bán hàng chòi, nhảy dây ngoài vườn rất vui, thơ ngây, lành mạnh. Phần các
em hiện nay chơi game nhiều nên bị nguy cơ sống trong ảo giác, thiếu kỹ năng xã
hội, đắm mình trong thế giới ảo không biết về thực trạng bên ngoài. Và nguy
hiểm hơn, khi công nghệ được dùng để tung tin giả, lan truyền bạo lực, thì trẻ
em – những tâm hồn non nớt – dễ trở thành nạn nhân lẫn thủ phạm. Nếu giáo dục
truyền thống quá nặng về học thuộc lòng, thì giáo dục hiện đại quá nặng về dựa
dẫm công nghệ. Điều cần là phải có sự cân bằng: giữ lại kỷ luật, kiên nhẫn của
ngày xưa, kết hợp với sự mở rộng tri thức nhanh chóng của ngày nay.
Song song
với nỗi lo lạm dụng AI, bạo lực học đường đã trở thành căn bệnh ngấm ngầm. Ở nhiều trường học, các em
không chỉ sợ bài kiểm tra, mà còn sợ bị bạn bắt nạt, bị quay clip chế nhạo, bị
cô lập trong nhóm chat.
Bạo lực
học đường không phải chỉ là đánh nhau – nó còn là những lời nói cay nghiệt, sự
thờ ơ, những ánh mắt loại trừ. Khi một em bé ngày ngày đến trường trong sợ hãi,
thì làm sao em còn tâm trí học hành? Khi một em bị tổn thương tinh thần kéo
dài, em có thể rơi vào tuyệt vọng, trầm cảm, và đôi khi – đáng tiếc – trở thành
kẻ điên cuồng muốn trả thù bằng bạo lực.
Đặc biệt
tại Bắc Mỹ, nỗi ám ảnh lớn nhất của phụ huynh chính là những vụ xả súng trong
trường. Mỗi lần báo chí đưa tin, xã hội lại bàng hoàng khi học sinh mang súng
xả đạn vào thầy cô, bạn bè. Nguyên nhân thường bắt đầu từ sự cô lập, bị bắt
nạt, hoặc những ức chế tinh thần khi không được người khác thấu hiểu. Đây là bi
kịch khi một học sinh trở thành hung thủ, nhiều em khác và cả xã hội thành nạn
nhân của sự bất lực trong giáo dục. Khi bạo lực vũ khí bước vào lớp học, thì
trường học không còn là nơi gieo tri thức, mà biến thành chiến trường.
Khi nhắc
đến vấn nạn nổ súng trong trường học, người ta nghĩ ngay đến nước Mỹ. Đã có
hàng trăm vụ trong vài thập niên qua, với những cái tên gây ám ảnh như Columbine (1999), Sandy Hook (2012), Parkland
(2018), Uvalde (2022)…
Mỗi vụ án
đều để lại những nỗi đau khôn nguôi: thầy cô ngã xuống khi đang che chở học
sinh, bạn bè mãi mãi không trở về, phụ huynh mất con chỉ trong tích tắc. Điều
đáng buồn là sau nước mắt và tang lễ, vấn đề vẫn chưa được giải quyết dứt điểm.
Nước Mỹ vẫn cho phép mua súng cách hợp pháp.
Các
nghiên cứu cho thấy thủ phạm bắn súng thường có những điểm chung như từng bị bắt
nạt hoặc cô lập trong trường, có dấu hiệu rối loạn tâm lý nhưng không được can
thiệp kịp thời. Ngoài ra còn các lý do phụ thuộc như được tiếp cận vũ khí quá
dễ dàng, dành nhiều thời gian trong thế giới ảo, các trò chơi súng đạn, bắn giết
để bạo lực được tôn vinh, quan niệm về sống tốt, làm người hùng bị hiểu lầm trầm
trọng.
Điều này
cho thấy nổ súng trường học không phải chuyện ngẫu nhiên, mà là hậu quả của ba lỗ hổng: lỗ hổng giáo dục (thiếu
chăm sóc tâm lý học sinh), lỗ hổng gia đình (thiếu quan tâm và lắng nghe), và
lỗ hổng chính sách (thiếu kiểm soát vũ khí). Nếu không đồng thời khắc phục cả
ba yếu tố trên, thì bi kịch sẽ còn lặp lại nhiều lần.
Cần
nói thêm là trên thị trường nước Mỹ đã có bán loại ba-lô (cặp sách đi học) gắn
tấm chống đạn (ballistic panel). Chúng không bảo vệ toàn thân, nhưng có thể che
chắn khi trẻ ôm trước ngực hoặc sau lưng. Sau vụ xả súng ở Parkland (2018), nhu
cầu mua ba lô chống đạn tăng mạnh, các cặp sách này được bán ở Office Depot,
OfficeMax, hay các tiệm nhỏ khác với giá từ 100 – 500 USD
Ở
Pennsylvania, một trường đã tặng học sinh lớp 8 các tấm chắn chống đạn bỏ vào
ba lô như món quà tốt nghiệp. Tuy nhiên nó chỉ chống được đạn
súng ngắn/shotgun, chưa đủ để chống súng trường mạnh.
Một
bà mẹ có con thiệt mạng ở Parkland chia sẻ rằng bà hối tiếc vì không có ba lô
chống đạn cho con, và sau đó đã cho các con trai sử dụng loại này để giảm bớt
lo lắng. Tuy nhiên, có nhiều ý kiến trái chiều cho rằng việc bán các sản phẩm
như vậy chỉ làm tăng sự sợ hãi, chỉ che phủ cái vỏ bên ngoài, còn nguyên nhân gốc
rễ bên trong như kiểm soát súng, thực sự giải quyết vấn đề thì vẫn chưa được giải
quyết rốt ráo.
Nhiều trường đã phải dạy học sinh các bài tập
“active shooter drill” (giống như tập dượt phòng cháy). Học
sinh được hướng dẫn:
·
Nếu có thể thì
chạy ra ngoài ngay (run).
·
Nếu không chạy
được thì tìm chỗ trốn, khóa cửa, tắt đèn, giữ im lặng (hide).
·
Cuối cùng, nếu bị
đối mặt trực tiếp thì phải tìm cách chống trả (fight) – đây là quy tắc “Run,
Hide, Fight” do Bộ An ninh Nội địa Mỹ khuyến cáo.
Tập dợt để bớt hoảng loạn, biết cách đối phó
khi gặp nguy hiểm nhưng cũng có nhiều tranh cãi. Một số lo rằng điều này khiến
trẻ em sống trong tâm trạng sợ hãi, thay vì được đi học trong môi trường an
toàn.
Vậy giáo dục thế nào cho
đúng? Trước
hết, hãy nhớ rằng giáo dục không phải
là nhồi nhét kiến thức, mà là nuôi dưỡng nhân cách. Công nghệ càng phát
triển, càng cần khơi dậy những giá trị căn bản như lòng nhân ái, sự cảm thông,
tinh thần trách nhiệm.
Trong khi
nhiều nơi vẫn loay hoay với bạo lực học đường, có những quốc gia đã thành công
hơn nhờ đổi mới tư duy giáo dục.
Chẳng
hạn, Phần Lan – đất nước được ca
ngợi là có nền giáo dục tiên tiến nhất thế giới – đã xây dựng triết lý “trường
học hạnh phúc”. Ở đó, học sinh không bị áp lực thi cử quá mức, thầy cô không
dạy để “chạy theo điểm số”, mà dạy để học trò phát triển cá nhân. Quan trọng hơn,
các em được rèn luyện kỹ năng sống, sự
cảm thông và tinh thần cộng đồng ngay từ nhỏ. Nhờ vậy, tỷ lệ bạo lực học
đường thấp, trẻ em ít bị stress, và cũng không có cảnh tượng nổ súng thảm khốc.
Một ví dụ
khác là Nhật Bản, học sinh tiểu học mỗi ngày phải tham gia dọn lớp, lau bàn,
chăm sóc cây xanh. Nghe tưởng nhỏ nhặt, nhưng chính những việc ấy giúp trẻ học
được trách nhiệm, biết chia sẻ, và giảm tính ích kỷ.
Điều này
cho thấy giáo dục không chỉ là truyền
đạt kiến thức, mà là xây dựng nhân cách. Một xã hội an toàn phải bắt đầu
từ những ngôi trường biết gieo hạt giống nhân văn.
Một số
nguyên tắc quan trọng phụ huynh cần lưu ý là dạy các em làm chủ công nghệ, đồng ý để các em dùng AI như một
người bạn trợ giúp, nhưng phải kiểm chứng, phân tích, và tự đưa ra quyết định.
Đồng thời cần tạo môi trường học đường
an toàn, nơi mọi học sinh đều được tôn trọng, không bị cô lập hay chế
giễu. Ngoài ra còn cần giáo dục cảm xúc
(emotional education), giúp các em biết nói ra nỗi buồn, biết xin lỗi,
biết tha thứ – những kỹ năng tưởng nhỏ nhưng quyết định hạnh phúc cả đời. Hồi xưa
dưới nền giáo dục nhân bản của Việt Nam Cộng Hòa, học sinh luôn được khuyến khích
về trí lực lẫn hạnh kiểm, bản thân tôi từng được lãnh 2 phần thưởng hạnh kiểm và
học lực vào cuối năm.
Để ngăn ngừa bạo lực tận nguồn gốc, thì phụ huynh không chỉ xử
phạt, mà cần tư vấn tâm lý, hỗ trợ gia đình, để em sai lỗi được giáo dục lại,
chứ không bị bỏ rơi. Việc kiểm soát vũ
khí và tăng an ninh trường học, tuy khó ở xã hội Bắc Mỹ nhưng là yêu cầu
cấp bách của chính sách xã hội.
Vai trò của gia đình quan
trọng không kém. Cha mẹ
không thể chỉ giao hết cho nhà trường và công nghệ. Chính trong gia đình, trẻ
em học được bài học đầu tiên về tình yêu thương, sự lắng nghe và cách giải
quyết xung đột. Một bữa cơm có tiếng cười, một cái ôm an ủi khi con buồn, một
lời động viên khi con thất bại – quan trọng hơn hàng trăm giờ học thêm. Nhiều
gia đình hiện nay ít khi có bữa cơm tối chung trong gia đình, mà mỗi người ăn tại
phòng riêng.
Nếu cha
mẹ chỉ mải mê công việc, bỏ mặc con với điện thoại, máy vi tính thì đừng trách
tại sao con lại tìm bạn trong thế giới ảo. Nếu gia đình không dạy con biết yêu
thương, thì trường học khó lòng dạy hết.
Chúng ta
đang sống trong thời đại công nghệ phát triển không ngừng, hãy để trí tuệ nhân
tạo giúp các em học giỏi hơn, nhanh hơn – nhưng đừng để nó thay thế trí tuệ
nhân bản. Hãy dạy các em sử dụng công nghệ để xây dựng, không phải để hủy hoại.
Và quan trọng nhất, hãy cho trẻ em một môi trường học đường an toàn, nơi không có
bạo lực, tiếng súng mà chỉ có tiếng cười và ước mơ.
Tương lai
nằm trong tay những đứa trẻ hôm nay. Nhưng trách nhiệm nuôi dưỡng tương lai ấy
– nằm trong tay chúng ta, những người lớn hôm nay.
Ngoài gia
đình và nhà trường, luật pháp cũng phải góp phần tạo ra một môi trường an toàn
cho trẻ. Không thể để vũ khí sử dụng, trôi nổi tự do, không thể coi thường việc
kiểm soát mạng xã hội, không thể để trẻ bị đầu độc bởi các nội dung bạo lực mà
không ai ngăn chặn.
Truyền
thông cũng đóng vai trò quan trọng. Mỗi khi có vụ nổ súng, nhiều tờ báo đăng
tải chi tiết thủ phạm, vô tình biến kẻ giết người thành người nổi tiếng. Truyền
thông phải thay đổi cách đưa tin: tập trung vào nạn nhân, vào giải pháp, chứ
không tô vẽ hung thủ.
Trở lại với câu hỏi ban đầu. Làm sao để giáo dục trẻ em ngày
nay? Làm sao để các em hiểu về trí tuệ nhân tạo nhưng không bị lạm dụng? Làm
sao để trường học trở lại đúng nghĩa là nơi gieo tri thức và tình thương?
Câu trả
lời không chỉ nằm trong một cuốn sách giáo khoa, mà nằm trong trái tim của mỗi người lớn.
- Thầy cô phải dạy bằng sự
kiên nhẫn và gương mẫu.
- Cha mẹ phải dạy bằng tình
thương và thời gian dành cho con.
- Nhà trường phải dạy bằng sự
an toàn và công bằng.
- Xã hội phải dạy bằng luật
pháp và môi trường lành mạnh.
AI có thể
giúp trẻ em giải toán, nhưng chỉ có con người mới giúp trẻ em biết yêu thương.
Máy móc có thể hướng dẫn học sinh vẽ bức tranh, nhưng chỉ có trái tim mới dạy
các em biết rơi nước mắt trước nỗi đau của bạn bè.
Trẻ em là
mầm non, là tương lai. Một thế hệ được nuôi dưỡng bằng sự thấu hiểu và lòng
nhân ái sẽ lớn lên thành xã hội an toàn. Ngược lại, một thế hệ chỉ biết công
nghệ mà không biết tình người, thì xã hội ấy có thể giàu mạnh về vật chất nhưng
nghèo nàn về tâm hồn.
Chúng ta
đang đứng trước một ngã rẽ: hoặc để AI và bạo lực định hình tương lai trẻ em,
hoặc cùng nhau tạo ra một nền giáo dục nhân văn – nơi công nghệ là công cụ, con
người là chủ, và tình thương là cốt lõi.
Nếu không
bắt đầu từ hôm nay, thì ngày mai có thể quá muộn. Nhưng nếu chúng ta thực sự
thay đổi, thì thế hệ trẻ sẽ được sống trong một thế giới nơi trường học chỉ có
tiếng cười, nơi súng đạn vĩnh viễn biến mất, và nơi trí tuệ nhân tạo chỉ là đôi
cánh hỗ trợ, còn trái tim nhân loại mới là kim chỉ nam.
Thân chúc
các bạn và gia đình luôn tỉnh táo trong việc sử dụng công nghệ và thành công cả
về tinh thần lẫn vật chất.
No comments:
Post a Comment