Sub Label Menu bars



Câu chuyện dòng sông Quảng Ngãi

Trong một ngày gió rét đầu đông
Quảng Ngãi, Quảng Nam nước ngập đồng
nước càng cao, lòng càng trĩu nặng
bao năm rồi, van vái vẫn hoài công !

Nước lụt từ sông
lệ đổ tự trong lòng
sao quê hương mình luôn vất vả
Núi Ấn, sông Trà có xót xa ?

Chuyện kể rằng, em bé độ lên ba
gầy yếu khăng khiu, cố níu tay bà
chống chỏi vô phương cùng cơn sóng dữ
chiến đấu với thủy thần, để sống với mẹ cha

Gió vẫn réo, nước vẫn trôi xa
lớp cuốn người, lớp cuốn nhà,
sóng nước lạnh lùng mãi reo ca
và em bé nắm áo bà bơi vội
vẫy vùng trong biển nước lầy lội
Mẹ của em đã  hết sức tàn hơi
vẫn quyết lòng mong cứu mẹ già tả tơi
và cứu con - đứa con yêu nhất đời
dẫu tuyệt vọng vẫn đưa tay ra với
ráng đi mẹ, mẹ ơi, mẹ ơi ....

Bà nội già đưa mắt ngó xa xôi
ghi vào lòng cảnh vật cuối và lệ rơi
mắt sâu thẳm, long lanh buồn thê thiết
nhìn cháu yêu, nguyện với lòng cương quyết
xin được nhường - đổi mạng cho cháu thôi
Cháu nhỏ ơi, dẫu cuộc đời không tươi
dẫu cực nhọc, nhưng hãy sống cho vui
Cho xứng đáng đứa con Hồng cháu Lạc
cháu phải sống tiếp cho tròn bản nhạc
vừa bi thương, vừa kiêu hùng mà âm điệu lả lơi
tay gầy guộc, bà cố ý buông trôi
theo dòng nước, cho cháu bà được cứu

Nhưng hỡi ơi ! Sao cuộc đời không dung thứ
cho cháu bà sống được với người thân
bão vẫn cuốn, nước vẫn tràn dâng
một bà lão, một em thơ vào cõi chết ....

Và chung quanh biết bao điều không kể hết
sao quê nghèo chẳng hề có mùa xuân
rồi biết bao giờ Việt nam sẽ canh tân
để có thật ngày an bình, no ấm ?

Người mẹ sống sót héo hắt nhìn,
nước mắt tràn trên đôi môi không thắm
Đói, lạnh và sợ hãi khắp cùng thân
Nước ! Nước mênh mông khắp xa gần
Nước sẽ rút - Nhưng còn bao nhiêu thống khổ
bao u sầu, đói khát, cảnh chia ly
biết bao giờ đau khổ sẽ quên đi
và tương lai biết lấy gì chống chọi ?
Nào ai biết, nào ai nghe tiếng gọi
những linh hồn vội vã bỏ trần gian
trong oan khiên, trong lo lắng ngút ngàn
mẹ cha chết mất, bỏ con bơ vơ đói
đành lòng đâu !? Nên linh hồn còn chấp chới
trôi trên sông, trên sóng gió dật dờ
trong tận cùng, làm sao dám ước mơ
được một ngày gia đình bình yên như thuở ấy
dẫu đói nghèo nhưng tình hồng như trang giấy
dẫu bần cùng nhưng không mất mát thương đau

Trong u sầu, trong ngấn lệ ứa mau
người ủ rũ, trong mưa cuồng gió lũ
nước vẫn chảy, nhà vẫn trôi theo sóng dữ
trong mưa chiều, trong trăm mối sầu đau
miền Trung vẫn buồn trong cánh gió lao xao ....

Trịnh Tây Ninh
 
 

No comments:

Post a Comment