Chị mỉm cười nhìn cô cháu gái được người yêu âu yếm nâng bàn nâng lên xem, khi cháu đạp phải vật gì nhọn dưới đất. Chị nói với bạn bè chung quanh:
-Thời của mình
qua rồi, nhìn đôi tình nhân trẻ kia thấy mà ham, bây giờ mình có đạp phải đinh
chảy máu mấy ổng cũng không quan tâm, có khi còn chửi mình sớn xác nữa!
Hôm sau chị và
chồng có dịp ghé thăm tiệm Nail của người bạn, anh ân cần quỳ xuống xem chân
chị và hỏi ý chị bạn làm sao chữa được những cục chai trên bàn chân chị. Chị
cảm động lắm và nhận ra mình rất nhậy cảm ở ... bàn chân. Chồng chị không hờ
hững như chị hằng nghĩ.
Sau này mỗi lần
đi ngang tiệm Nail, chị đều muốn được ghé vào, không phải để làm móng tay,
nhưng để anh giúp chị làm mòn những cục chai.
Trịnh Tây Ninh

No comments:
Post a Comment