Như
cành san hô
một
mình trơ vơ
cồn
cát ai ngồi
co
chân bó gối
Nghe
sóng dòng sông
một đời trông mong
nên
gầy như hạc
trắng
tựa mùa đông
Còn
tấp vào bờ
nữa
chi sóng nước
có
chút tình thơ
cũng
nhẹ chân bước
Kìa
dã tràng tím
cong
càng chạy tìm
nỗi
buồn ẩn nấp
chỗ
nào trong tim?
Lung
linh thủy triều
ngập
bờ tóc rối
thôi
một lần cuối
thả
tình về xuôi
Ngắt
nụ sen hồng
tặng
người tôi yêu
gió
chiều lồng lộng
tà
áo hắt hiu….
Trịnh
Tây Ninh
No comments:
Post a Comment